Trịnh Tâm Nguyệt tắm rửa rất nhanh, chỉ khoảng mười phút đã tươi tỉnh trở lại. Cô vội vàng cài then cửa, rồi trèo lên giường, chẳng chút ngần ngại mà ngả đầu tựa vào vai Tần Ngạo Nam.
Động tác của cô có chút mạnh, Tần Ngạo Nam chỉ cảm thấy cánh tay hơi nhói, nhưng nhờ vậy mà không khí gượng gạo ban đầu cũng trở nên dễ chịu hơn hẳn.
Tần Ngạo Nam gồng mình không dám động đậy, tay còn lại thì kéo chăn đắp lên người cô, khẽ dặn: "Ngủ sớm đi, mai còn phải dậy sớm đấy."
Trịnh Tâm Nguyệt nào có ngủ được, cô nghiêng người, nhìn chằm chằm vào sườn mặt anh rồi bắt đầu huyên thuyên đủ thứ.
"Ngày mai em sẽ dẫn anh đi ăn ở Hải Thiên Nhất Sắc, đồ ăn ở đó ngon lắm. Vốn dĩ em định hè này trước hết mời Niệm Niệm, Tiêu Ngũ và học trưởng Dư Toại ăn một bữa thật thịnh soạn rồi mới về nhà. Ở đây đi học, nhờ có các bạn mà em mới không thấy chán ngắt."
Tần Ngạo Nam không muốn phá vỡ kế hoạch của cô, nhưng lại không thể không nói sự thật: "Sáng mai anh phải bắt tàu về rồi."
"Á?" Mặt Trịnh Tâm Nguyệt xịu xuống, "Anh thật sự đến đây chỉ để nhìn em một cái rồi đi à? Không thể ở lại thêm một ngày sao?"
Tần Ngạo Nam dứt khoát lắc đầu, "Lần này về anh phải dẫn đội vào núi huấn luyện dã ngoại, đi khoảng nửa tháng. Trong thời gian đó sẽ không có cách nào gửi thư hồi âm cho em đâu."
Trịnh Tâm Nguyệt bĩu môi trách móc: "Bộ đội của các anh thật là... Em
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/thap-nien-80-bi-ep-ga-thay-gap-quan-nhan-lanh-lung-cung-vo/5222578/chuong-352.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.