Dương Niệm Niệm lắc đầu. "Không phải chuột đâu, tại em lỡ tay cắt mất một miếng."
Vương Phượng Kiều lấy làm lạ, "Tấm khăn trải giường còn lành lặn, sao em lại cắt nó đi?"
Niệm Niệm kéo góc chăn ngồi lên mép giường, bực mình nói:
"Chị vợ doanh trưởng Vương vừa rồi đến, chị ấy đến tháng dính lên người mà không biết, cứ thế ngồi bệt lên giường làm vấy bẩn hết cả khăn trải giường."
Vương Phượng Kiều nghe xong thì bùng nổ, còn giận hơn cả Niệm Niệm:
"Cô ấy quá đáng thật! Phòng em chẳng có ghế dựa sao? Sao lại ngồi lên giường em? Sao em không bắt cô ta giặt lại khăn trải giường cho em?"
Mấy năm sống ở khu gia đình quân nhân, Vương Phượng Kiều cũng đã quen với nếp sống sạch sẽ, chẳng thích khách khứa ngồi bừa lên giường. Hồ Xảo Muội kia dính bẩn còn mặc kệ, lại còn làm hỏng cả khăn trải giường của người ta, đây chẳng phải cố tình làm cái trò buồn nôn sao? Một cái khăn trải giường lành lặn, cứ thế bị phá hỏng.
Dương Niệm Niệm thở dài, "Em thấy đầu óc cô ta không bình thường, muốn nói rõ chuyện gì cũng chẳng được. Nói không nghe, làm cũng không xong, em lười chẳng thèm đôi co với cô ta nữa."
Vương Phượng Kiều hoàn toàn đồng tình với Niệm Niệm. Hôm qua mới gặp có một lần, nói chuyện vài câu thôi mà cô ấy đã chẳng có thiện cảm rồi, cứ cảm thấy người này đầu óc có vấn đề thật.
"Hôm qua em thấy cô ta nói chuyện cứ trước sau bất nhất thế nào ấy. Mới than phiền bố mẹ chồng trọng
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/thap-nien-80-bi-ep-ga-thay-gap-quan-nhan-lanh-lung-cung-vo/5222501/chuong-275.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.