Hồ Xảo Muội lộ rõ vẻ chột dạ, đôi mắt láo liên nhìn trước nhìn sau.
“Là vợ đồng chí Lục đoàn trưởng đi mách anh phải không? Có mỗi tí chuyện con nít thôi mà cũng đáng để làm lớn chuyện lên vậy à?”
Vương Khôn nóng ran cả mặt, quát: "Cô đem cả cái bãi phân của con mình vứt lên mái nhà người ta, vậy mà cô còn lý lẽ gì hả?"
Hồ Xảo Muội chẳng hề cảm thấy mình sai chút nào, vẫn hùng hồn lý sự, lắc đầu nguây nguẩy.
"Ở làng mình nhà nào mà chẳng làm thế? Phân con nít toàn ị trong sân rồi người lớn dùng xẻng hót ra ven đường mà đổ bỏ. Ở đây không được phép vứt bừa ra ven đường thì tôi tiện tay ném lên mái nhà người ta, có chi mà ghê gớm vậy? Có đáng gì mà cứ làm cho chuyện bé xé ra to thế hả?"
"Cái cô vợ đồng chí Lục ấy mà, khó tính đến lạ! Dù cô ấy là phu nhân của đoàn trưởng thì cũng đâu thể vô cớ mà gây sự như vậy chứ?"
Vương Khôn tức đến nỗi hai bên thái dương giật thình thịch, gân xanh nổi vằn vện. Hắn không kìm được giọng, lớn tiếng quát.
"Ai vô lý cơ chứ? Cô là người đã mấy mươi tuổi đầu rồi, phải trái đúng sai còn không biết phân biệt sao?"
Người vợ này là do cha mẹ hắn làm chủ cưới về. Hắn ở đơn vị biền biệt, quanh năm chỉ về nhà đôi ba bận, thời gian ở lại cũng chẳng là bao. Hắn biết Hồ Xảo Muội có vài thói quen xấu, ăn nói thì chẳng hề đứng đắn. Bởi vậy, khi chuẩn
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/thap-nien-80-bi-ep-ga-thay-gap-quan-nhan-lanh-lung-cung-vo/5222502/chuong-276.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.