Dương Niệm Niệm khẽ nhíu mày, cố gắng nén lại cơn bực dọc.
“Cô có chuyện gì cần bàn bạc chăng?”
Hồ Xảo Muội cười xuề xòa, cứ thế ung dung đi thẳng vào nhà: “Tôi mới chuyển đến đây được hai hôm, trong nhà còn bề bộn nhiều thứ phải lo liệu, chưa kịp sang thăm hỏi láng giềng.”
“Hôm nay tôi lại ra thị trấn sắm thêm xoong nồi, bát đũa. Đồ ăn căng tin tuy ngon miệng đấy, nhưng cả nhà cứ ăn mãi cũng hao tiền tốn của, tốt nhất vẫn là tự tay nấu nướng. Chứ không, người ta lại đàm tiếu tôi lười biếng, không biết chăm nom cho chồng con.”
Cô ta cứ thao thao bất tuyệt một hồi dài mà chẳng thấy đi vào đâu cả, Niệm Niệm cũng đ.â.m sốt ruột.
“Cô cứ nói thẳng toẹt ra đi, rốt cuộc cô tìm tôi có việc gì?”
Hồ Xảo Muội chẳng hề thấy phiền, cô ta trách ngược lại: “Nóng nảy gớm! Tôi đây đang tính nói đây mà.”
Ếch Ngồi Đáy Nồi
Thấy Dương Niệm Niệm không giấu nổi vẻ bực bội, Hồ Xảo Muội cũng không vòng vo nữa: “Hôm nay tôi từ thị trấn về, đã nghe Hồng Lệ kể lại đầu đuôi câu chuyện rồi. Họ nói đứa con trai cô đang nuôi dưỡng, không phải là cốt nhục của cô, mà là con của đồng chí Lục phó đoàn trưởng. Tôi còn nghe họ nói, bây giờ thằng bé đã xem cô là mẹ nuôi rồi, phải không?”
Dương Niệm Niệm nghe thấy câu “bây giờ” thì vẫn chưa hiểu người phụ nữ này toan tính điều gì, khẽ gật đầu đáp lời: “Phải rồi.”
Hồ Xảo Muội tươi rói hẳn lên, xem ra tin đồn là
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/thap-nien-80-bi-ep-ga-thay-gap-quan-nhan-lanh-lung-cung-vo/5222500/chuong-274.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.