Lục Thời Thâm nghe ra giọng cô mỗi lúc một có vẻ không vui, muốn giải thích, nhưng lại thấy chẳng biết phải giải thích thế nào, vì sự thật đúng là như vậy.
Dương Niệm Niệm thấy hắn im lặng, trong lòng chua chát ngập tràn. Cô bất mãn dùng chân cọ cọ tay hắn, giọng hờn dỗi: “Có phải anh từng ảo tưởng về cuộc sống ngọt ngào sau khi kết hôn với Dương Tuệ Oánh không?”
Lục Thời Thâm lắc đầu: “Không hề.” Trừ việc mỗi tháng gửi cho Dương Tuệ Oánh một chút tiền sinh hoạt phí, hắn chưa từng tưởng tượng về cuộc sống hôn nhân.
Dương Niệm Niệm không tin: “Anh chắc hẳn đã vui sướng trong lòng rồi nhỉ? Còn khoe khắp khu gia đình rằng vợ tương lai của mình là sinh viên.”
Lục Thời Thâm kiên nhẫn giải thích: “Không phải anh nói. Anh chưa từng kể về Dương Tuệ Oánh với ai cả.” Đó là lá thư Dương Tuệ Oánh gửi đến từ trường học, bị Chu Bỉnh Hành thấy rồi truyền ra khắp khu gia đình quân đội.
“Không phải anh nói thì chẳng lẽ mọi người tự suy đoán à?” Ngọn lửa nhỏ trong lòng Dương Niệm Niệm nhen nhóm, cô giãy giụa muốn rút chân lại. “Hừ! Không cần anh nữa, em tự làm! Anh cứ từ từ mà hoài niệm đi nhé! Dù sao bây giờ em là vợ anh, anh muốn đổi cũng không được đâu.”
“…”
Lục Thời Thâm không hiểu vì sao Dương Niệm Niệm lại giận dỗi vì chuyện của Dương Tuệ Oánh. Rõ ràng hắn chưa từng có bất kỳ vương vấn gì với cô ta. Sợ cô làm mình bị thương, hắn nắm lấy cổ chân trắng trẻo, thon gọn
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/thap-nien-80-bi-ep-ga-thay-gap-quan-nhan-lanh-lung-cung-vo/5222499/chuong-273.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.