Thấy ba người họ đã về đến nhà, các chị em quân tẩu cũng chẳng đi theo nữa, chỉ tụm năm tụm ba sau lưng mà xì xào bàn tán.
“Ôi chao, hóa ra ba của thằng bé An An là đi nằm vùng sao? Chắc chắn lần này lập được công lớn, vừa về đã được thăng chức Phó Đoàn trưởng rồi!”
“Thảo nào ngày trước Lục Đoàn trưởng lại chịu nhận nuôi thằng bé An An. Ra là chỉ tạm thời giúp đỡ chăm sóc một thời gian mà thôi.”
“Ngày trước mọi người đã hết lời đề xuất để Diệp Mỹ Tĩnh và Phó Doanh trưởng Tống nuôi thằng bé An An, nhưng Mỹ Tĩnh lại không chịu. Giờ thì hay rồi, ba người ta về, lại còn là cấp trên của Phó Doanh trưởng Tống nữa chứ...”
Tuy lời nói còn bỏ lửng, nhưng ẩn ý bên trong thì mọi người ai mà chẳng hiểu. Nếu ngày trước vợ chồng Diệp Mỹ Tĩnh chịu dang tay nuôi An An, thì giờ chồng cô ta đã được Lục Niệm Phi nâng đỡ lên chức doanh trưởng ngon lành rồi còn gì. Đằng này lại chẳng chịu, để giờ cả gia đình ở quân nhân viện này chẳng dám ngẩng mặt lên nhìn ai nữa. Ở cái chốn quê nghèo kia thì làm sao sướng bằng được ở đây với chồng chứ? Vương Phượng Kiều phá lên cười ha hả, nhanh tay dọn thêm mấy chiếc ghế gỗ, xởi lởi giúp Dương Niệm Niệm mời mọi người vào nhà. Gian nhà chính vốn đã nhỏ hẹp, nay lại có thêm hai người đàn ông cao lớn vạm vỡ, càng trở nên chật chội bức bối.
An An vội vàng thoát khỏi vòng tay Lục Niệm Phi, rúc sâu
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/thap-nien-80-bi-ep-ga-thay-gap-quan-nhan-lanh-lung-cung-vo/5222498/chuong-272.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.