Thấy phó đoàn trưởng Tần đã rời đi, Dương Niệm Niệm mới thở phào nhẹ nhõm. Cô hỏi: “Em không biết phó đoàn trưởng Tần đến, có phải đã lỡ làm gián đoạn chuyện của hai người không ạ?”
Lục Thời Thâm khẽ lắc đầu, giọng điệu vẫn điềm tĩnh như thường: “Không sao, cậu ấy vốn định ghé qua nhà chính ủy Trương, tiện đường tạt vào ngồi một lát thôi, rồi cũng sẽ đi ngay.”
Dương Niệm Niệm chớp chớp mắt, khóe môi cong lên một nụ cười tinh quái: “Dạo này chính ủy Trương hay mời phó đoàn trưởng Tần đến nhà ăn cơm lắm nhé, xem ra thật sự là muốn gả con gái cho anh ấy rồi còn gì?”
“Có thể lắm,” anh đáp, ánh mắt vẫn luôn dõi theo cô.
Dương Niệm Niệm ngước nhìn khuôn mặt rắn rỏi, cương nghị của Lục Thời Thâm, tâm trí cô bỗng dưng lạc đi đâu mất. Cô không khỏi nhớ lại những khoảnh khắc nồng nàn đến khó tin đêm qua. Quả thực chẳng ngờ, một người bề ngoài nghiêm túc, đứng đắn như anh, khi ở trên giường lại hoàn toàn khác biệt. Nhớ tới đây, má cô nóng bừng, đột nhiên thấy ngượng ngùng, chẳng dám nhìn thẳng vào anh nữa.
Cô vội vàng cúi đầu, cố gắng né tránh ánh mắt của Lục Thời Thâm, nhưng lại vô tình bắt gặp một cảnh tượng còn đáng xấu hổ hơn. Quả nhiên, một khi đã nếm trải mùi vị rồi thì chẳng còn giữ được vẻ đoan chính nữa, trước đây anh ấy đâu có như thế này! Nhận ra ánh mắt của Dương Niệm Niệm đang hướng về đâu, Lục Thời Thâm cảm thấy cả người như bốc lửa, tim đập càng dữ
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/thap-nien-80-bi-ep-ga-thay-gap-quan-nhan-lanh-lung-cung-vo/5222378/chuong-152.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.