Khương Dương nghe những lời Lưu Thắng nói mà nóng ran trong mắt, thầm rủa: “Hắn có quyền gì mà dám mắng Cù sư phụ như vậy? Dù là cháu trai của ông chủ thì đã sao chứ?”
“Suỵt!” Dương Niệm Niệm vội vàng ra hiệu im lặng, kéo Khương Dương nép vào một góc khuất trong kho hàng. “Bây giờ chúng ta mà xông ra, chỉ làm Cù sư phụ xấu hổ, còn khiến ông ấy khó xử. Không khéo, mọi chuyện làm ăn với nhà máy của chúng ta cũng sẽ đổ bể mất thôi. Đây là chuyện nội bộ của nhà máy, chúng ta không rõ tình hình, đừng xen vào.”
Trịnh sư phụ đứng bên cạnh rất tán thành lời của Dương Niệm Niệm, “Ai đi làm mà chẳng vì ba cái đồng tiền chén gạo, phải biết nín nhịn chịu đựng sắc mặt của ông chủ chứ? Này cậu em, cậu nên học hỏi chị cậu thêm.”
Khương Dương nghe Trịnh sư phụ khen Dương Niệm Niệm, lại thấy tự hào như chính mình được khen vậy.
“Đó là đương nhiên rồi, chị tôi mà lị, đâu phải dạng vừa đâu.”
Dương Niệm Niệm đá yêu vào m.ô.n.g hắn một cái. “Đừng có nói hươu nói vượn nữa, mau khuân vác đi.”
Bị đá nhưng Khương Dương không hề giận, ngược lại còn cười hề hề, vừa xoa m.ô.n.g vừa bắt đầu làm việc.
Dương Niệm Niệm định xắn tay áo giúp, nhưng bị hắn ngăn lại. “Đây là việc nặng của đàn ông, cô cứ đứng đó mà chỉ đạo, đừng nhúng tay vào làm gì cho mệt.”
Khương Dương còn trẻ, lại khỏe, mỗi lần có thể vác được kha khá đồ. Tuy nhiên, hắn không phải bộ đội được huấn luyện quanh
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/thap-nien-80-bi-ep-ga-thay-gap-quan-nhan-lanh-lung-cung-vo/5222377/chuong-151.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.