Dương Niệm Niệm vừa chạm vào thành giường, lập tức vội vã lăn tót vào phía trong, ôm chặt lấy chiếc chăn mỏng, người cứng đờ, căng thẳng tột độ, không dám nhúc nhích.
Lục Thời Thâm vừa đến gần đã cảm nhận được một luồng hơi ấm nóng bốc lên từ cơ thể cô. Cô như một lò sưởi nhỏ, tỏa ra hơi ấm râm ran...
Dù cơ thể đang nóng bừng khó chịu, Lục Thời Thâm vẫn cố nén dục vọng, không hề có chút thô bạo hay vội vàng. Anh cẩn thận ôm lấy Dương Niệm Niệm vào lòng. Cảm nhận được sự căng thẳng của cô, anh khẽ khàng thì thầm bằng giọng nói đặc quánh như thể bị nén chặt: “Đừng sợ.”
Ối chao, giọng nói này... làm cô ngây ngất đến lạ.
Dương Niệm Niệm cựa mình, định nói một câu gì đó thật nhẹ nhàng để xua tan bầu không khí ngượng ngùng. Nhưng khi thốt ra, giọng cô lại nũng nịu đến độ nghe như muốn tan chảy: “Người anh nóng quá.”
Chính bản thân Dương Niệm Niệm cũng không thể tin được đây là giọng nói phát ra từ miệng mình.
Dây thần kinh vốn đã căng như dây đàn của Lục Thời Thâm như bị kích thích, yết hầu anh khẽ trượt lên xuống, “Ừ” một tiếng rồi đột ngột đè nhẹ cô xuống dưới thân. Nhưng lo sợ sẽ làm cô đau, anh không dám dồn hết sức lực lên người cô.
Cả hai đều là lần đầu tiên, mặc dù đã hiểu sơ qua chuyện ân ái, nhưng khi bước vào, họ vẫn còn nhiều lúng túng và vụng về. Dù chiếc quạt máy đang chạy vù vù, lưng anh vẫn ướt đẫm mồ hôi.
Vừa nếm được
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/thap-nien-80-bi-ep-ga-thay-gap-quan-nhan-lanh-lung-cung-vo/5222374/chuong-148.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.