Ánh mắt Dương Niệm Niệm nhìn chằm chằm Lục Thời Thâm đầy vẻ thèm khát, khiến anh ấy không khỏi ngượng ngùng đôi chút. Anh lo lắng cô sẽ buột miệng nói ra điều gì đó đường đột nên định tìm cách đánh trống lảng sang chuyện khác.
Đúng lúc ấy, Khương Duyệt Duyệt bỗng cất tiếng, giọng trong veo: "Chị ơi, có phải chị lâu lắm rồi không được ăn thịt phải không? Sao mắt chị cứ nhìn anh Lục như muốn ăn tươi nuốt sống anh ấy vậy?"
Khuôn mặt bé nhỏ của Duyệt Duyệt đỏ ửng vì nắng gay gắt, tóc mái lấm tấm mồ hôi. Cô bé ngước đôi mắt tròn xoe lên, đầy vẻ tò mò nhìn Dương Niệm Niệm.
Dương Niệm Niệm... ngượng chín cả mặt. Cô lại biểu lộ rõ ràng đến thế ư? Thôi thì, đúng là trong lòng cô có chút "thèm khát" thân thể Lục Thời Thâm thật, nhưng đứng trước mặt anh, có đánh c.h.ế.t cô cũng không đời nào thừa nhận.
Cô cúi người xuống, véo nhẹ mũi Duyệt Duyệt, mặt vẫn làm ra vẻ tỉnh bơ chối bay chối biến: "Em nhìn nhầm rồi mà."
"Không mà!" Duyệt Duyệt kiên quyết phản bác. "Em thấy nước dãi chị sắp ứa ra đến nơi rồi kìa, thật sự giống y như muốn ăn thịt anh Lục tới nơi rồi ấy!"
Dương Niệm Niệm không dám nhìn thẳng vào Lục Thời Thâm nữa. Sợ Duyệt Duyệt lại buột miệng nói thêm điều gì, cô vội vàng bế cô bé lên và đi thẳng về nhà. Vừa đi vừa lầm bầm, nhỏ giọng: "Anh ấy là người chứ có phải thịt heo đâu. Chị cũng đâu phải thú dữ, sao mà ăn anh ấy được chứ?"
Duyệt Duyệt nghiêm túc
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/thap-nien-80-bi-ep-ga-thay-gap-quan-nhan-lanh-lung-cung-vo/5222373/chuong-147.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.