Lục Thời Thâm mang mớ sách vở vào phòng, sau đó lại ra ngoài tìm thêm một ít cành cây, chế thành một cái chuồng thỏ tạm bợ.
"Đợi vào trong thành mua đinh, chúng ta sẽ làm lại một cái chuồng khác vững chãi hơn." Anh nói, giọng trầm ấm.
Dương Niệm Niệm gật đầu: "Được ạ. Em mở cửa sổ và cửa ra cho thông thoáng, rồi chúng ta sẽ vào trong thành xem tình hình thế nào. Cũng không biết mấy ngày nay, công việc làm ăn của Khương Dương ra sao rồi."
Lục Thời Thâm "ừ" một tiếng, thấy cô vẫn mặc chiếc áo cộc tay, bèn nhắc nhở: "Hôm nay nắng chang chang. Em nên thay chiếc áo dài tay rồi ra ngoài, nếu không da sẽ cháy bỏng, lột từng mảng mất."
Cái thứ thời tiết này, ngay cả những gã lính tráng thường xuyên dãi nắng dầm sương như bọn hắn cũng có thể bị cháy da lột thịt. Da dẻ Dương Niệm Niệm lại trắng nõn mịn màng như lụa, nếu ra ngoài phơi nắng cả ngày, e là da thịt sẽ bị "nướng" chín đến năm phần.
Dương Niệm Niệm cũng cảm thấy hôm nay trời rất nóng, nghe lời hắn, cô quay vào phòng thay một chiếc áo dài tay, rồi cho bầy thỏ con uống chút nước, liền cùng Lục Thời Thâm lên đường vào thành.
Đúng vào buổi trưa, mặt trời chói chang như muốn thiêu đốt mọi thứ. Hai người đi đến trạm phế liệu, thấy một chàng trai ăn vận lòe loẹt, đang ngồi xổm bên giếng nước công cộng. Dương Niệm Niệm nhảy xuống từ yên sau xe đạp, đang định hỏi xem đó là ai, thì vừa lúc chàng trai kia đứng lên, quay
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/thap-nien-80-bi-ep-ga-thay-gap-quan-nhan-lanh-lung-cung-vo/5222372/chuong-146.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.