Dương Niệm Niệm mỉm cười, giọng nói khiêm tốn mà lễ phép: "Chào đồng chí, tôi là Dương Niệm Niệm, được đồng chí Cù Vĩ Lập giới thiệu đến đây."
Nghe thấy tên người em họ, Cù Hướng Hữu tỏ vẻ thân thiện hơn hẳn, khẽ gật đầu: "Hai đồng chí đến đây có việc gì?" Người em họ của ông không phải là kẻ thích gây phiền toái, đây là lần đầu tiên Cù Vĩ Lập giới thiệu người đến tìm ông. Thế nhưng, ông không khỏi thắc mắc, hai người trẻ tuổi còn non choẹt chưa tới đôi mươi này, tìm ông có thể làm gì? Chẳng lẽ lại là xin việc? Nghĩ đến đây, nét mặt Cù Hướng Hữu khẽ thoáng vẻ ngần ngại.
Dương Niệm Niệm hiểu rõ, bây giờ là giờ làm việc, không tiện làm mất thời gian của người khác. Cô liền không vòng vo tam quốc nữa mà đi thẳng vào vấn đề: "Là thế này, chúng tôi là bên thu mua phế liệu, muốn hỏi xem xưởng mình có phế liệu nào cần thanh lý không ạ?"
Cù Hướng Hữu mắt tròn mắt dẹt kinh ngạc, không ngờ hai người trẻ như vậy đã bắt đầu xoay sở buôn bán. Ông chợt nhớ ra lời em họ từng nhắc đến, về một trạm phế liệu nhỏ vừa mới lập. Xưởng của họ quả thật có một ít phế liệu cần xử lý. Trước kia vẫn hợp tác với một trạm thu mua duy nhất ở Hải Thành, nhưng vì bên đó quá bận rộn lại khan hiếm kho bãi nên việc thu dọn phế liệu chẳng được định kỳ, nhiều bận còn tỏ ra khó chịu ra mặt. Mặc dù vậy, họ cũng đành chịu. Bây giờ bỗng dưng có một
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/thap-nien-80-bi-ep-ga-thay-gap-quan-nhan-lanh-lung-cung-vo/5222375/chuong-149.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.