Nói về Dương Niệm Niệm, cô là người hành động nhanh gọn, dứt khoát. Biết Lục Thời Thâm đã được phê duyệt nghỉ phép kết hôn, ngay từ sáng sớm cô đã vội vã vào thành phố, sắp xếp mọi chuyện đâu ra đấy với Khương Dương.
"Chị về quê khoảng sáu, bảy ngày. Cậu ở đây nhớ trông chừng con bé Duyệt Duyệt thật kỹ lưỡng. Nhớ nhé, gặp chuyện gì cũng đừng có nóng nảy, có thể dùng đầu óc giải quyết thì đừng động chân động tay. Chờ chị về sẽ lắp điện thoại bàn cho cậu, tiện liên lạc hơn. Vả lại, cậu bán quần áo đừng ngồi ngoài trời lâu quá, buổi trưa nắng gắt lắm, coi chừng bị cảm nắng đấy."
Khương Dương gật đầu liên tục, ra chiều người lớn, "Chị cứ yên tâm về đi, mọi chuyện ở đây không cần chị phải lo. Em bây giờ đâu còn là thằng nhóc chỉ biết chơi bời như xưa nữa đâu."
Khương Duyệt Duyệt có vẻ không muốn xa Dương Niệm Niệm, con bé nắm lấy tay cô, giọng nói nũng nịu, "Chị ơi, chị đi đường phải cẩn thận đấy nhé, trên tàu hỏa có nhiều kẻ xấu lắm. Em và anh hai sẽ nhớ chị lắm, chị cũng phải nhớ tụi em đấy."
"Chị đương nhiên sẽ nhớ các em rồi. Chị thương hai đứa nhất mà." Dương Niệm Niệm bật cười, xoa xoa khuôn mặt nhỏ nhắn của Duyệt Duyệt.
Khương Dương rùng mình, xoa xoa cánh tay, vẻ mặt chán ghét lộ rõ ra mặt, "Đúng là con gái, bất kể bao nhiêu tuổi cũng thích nói mấy lời sến sẩm, khiến người ta nổi hết da gà lên."
Dương Niệm Niệm lườm nguýt hắn, "Thôi được rồi, mau
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/thap-nien-80-bi-ep-ga-thay-gap-quan-nhan-lanh-lung-cung-vo/5222338/chuong-112.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.