Sáng hôm sau, khi trời vừa hửng bụng cá, Dương Niệm Niệm đã rời khỏi giường.
Lục Thời Thâm còn dậy sớm hơn cô, mùi bánh mì nướng thơm lừng đã thoang thoảng từ trong bếp.
Cùng chồng về quê, lại còn là quân nhân, Dương Niệm Niệm cảm thấy vô cùng an tâm, cô cố ý sửa soạn điệu đà một chút. Cô chọn một chiếc áo sơ mi hoa nhí, kiểu mốt Hồng Kông đang thịnh hành, phối cùng quần bò ống đứng. Trang phục tuy giản dị mà vẫn toát lên một vẻ đẹp rất riêng, vừa nền nã lại vừa cuốn hút.
Để ăn ý hơn với trang phục, cô tết b.í.m tóc lỏng một bên, khiến cả người thêm phần thanh thoát, duyên dáng.
Đứng trước gương, cô càng ngắm càng ưng ý, tự nhủ:
Dương Niệm Niệm tủm tỉm cười, mở cửa bước ra.
An An và Lục Thời Thâm đang bày bát đũa trên bàn. Nhìn thấy cô, An An dụi dụi mắt, chắc chắn mình không nhìn nhầm, cậu bé phá lên kinh ngạc:
“Ôi, ba ơi, ba xem kìa, thím hôm nay thật là xinh xắn!”
Lục Thời Thâm đặt đĩa bánh xuống, quay đầu nhìn về phía cô. Ánh mắt hắn chạm phải nụ cười rạng rỡ của Dương Niệm Niệm, thoáng dừng lại. Rồi như thể chẳng có chuyện gì, hắn hờ hững nói: “Ăn cơm thôi.”
Nói đoạn, hắn quay mặt đi ngay.
“...”
Dương Niệm Niệm khẽ hụt hẫng, cô đi đến trước mặt hắn, định hỏi xem có phải hắn thấy cô ăn mặc chưa đủ đẹp không. Nhưng lúc này, cô phát hiện vành tai Lục Thời Thâm đã ửng đỏ.
Hóa ra là ngại ngùng.
Dương Niệm Niệm lập tức cười tươi, quyết định
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/thap-nien-80-bi-ep-ga-thay-gap-quan-nhan-lanh-lung-cung-vo/5222339/chuong-113.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.