Phương Hằng Phi đau như búa bổ, đột nhiên hối hận vì đêm qua đã quá nông nổi. Lúc này, hắn có nói gì cũng đều có vẻ hắn là kẻ sai trái. Hắn hít một hơi thật sâu, rồi lại lấy công việc ra làm cái cớ để thoái thác: “Anh không sợ người khác biết chuyện chúng ta, chỉ là anh còn chưa vững chân ở đơn vị. Cái lão đồng nghiệp vừa rồi là đối thủ cạnh tranh của anh, hắn vẫn luôn coi anh là cái gai trong mắt. Nói đi ăn cơm cùng chỉ là muốn tìm cớ từ người bên cạnh để moi ra lỗi của anh và ngáng chân anh mà thôi. Còn em thì hay rồi, chẳng hỏi ý kiến anh lấy nửa lời, cứ thế mà vâng dạ nhận lời. Bảo sao anh không nổi trận lôi đình cho được chứ?”
Nếu Tề Thông mà biết mối quan hệ giữa hắn và Dương Tuệ Oánh, thì việc bị hắn trêu chọc chỉ là chuyện nhỏ. Nhưng nếu chuyện này mà đồn thổi ra ngoài, mọi người đều nghĩ hắn có phẩm chất không đoan chính thì sẽ ảnh hưởng nghiêm trọng đến tiền đồ xán lạn của hắn. Mười năm đèn sách khổ cực, hắn chỉ mong ước được thoát khỏi cái chốn nông thôn nghèo khó. Giờ đã đạt được ước nguyện, trở thành một người có địa vị trong mắt họ hàng và bà con dân làng, hắn sẽ không đời nào để ai phá hủy tương lai rạng rỡ của mình.
Dương Tuệ Oánh cũng không dám thúc ép Phương Hằng Phi quá đà, tuy trong lòng biết rõ hắn đang ngụy biện, nhưng cô ta lại không dám vạch trần. Cô ta chỉ đành cắn răng nén
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/thap-nien-80-bi-ep-ga-thay-gap-quan-nhan-lanh-lung-cung-vo/5222337/chuong-111.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.