Sáng hôm sau, Phương Hằng Phi đến ngân hàng làm việc với tâm trạng hân hoan, phơi phới. Nụ cười cứ thế nở trên môi hắn, rạng rỡ như ánh ban mai sau một đêm dài mưa gió. Cả ngày hắn chẳng thể tập trung được vào việc gì, trong đầu hắn cứ lởn vởn mãi hình bóng quyến rũ của Dương Tuệ Oánh từ đêm qua.
Thú thật mà nói, trước đêm hôm ấy, hắn chưa từng mảy may ngờ tới Dương Tuệ Oánh lại có một khía cạnh mê hoặc lòng người đến nhường này. Cái hương vị ngọt ngào, ma mị ấy cứ lởn vởn mãi, khiến hắn thao thức suốt đêm, chỉ mong trời mau tối để có thể lại được cận kề bên nàng.
Chẳng qua, nói một câu thật lòng, quả thật, vóc dáng của Dương Tuệ Oánh không thể nào bì kịp Dương Niệm Niệm. Nếu đổi lại là Dương Niệm Niệm thì… chắc chắn sẽ còn tuyệt vời hơn bội phần.
“Đang nghĩ vẩn vơ gì mà cứ thừ người ra thế? Kêu mãi không thấy trả lời?”
Tề Thông vỗ vai Phương Hằng Phi từ phía sau, làm hắn giật mình run rẩy.
“Làm cái quái gì mà cứ thích hù dọa người khác thế hả? Cậu lúc nào cũng như ma như quỷ, cứ thế mà lù lù xuất hiện đằng sau!”
“Nói ai như ma như quỷ cơ chứ? Tôi gọi cậu cả buổi rồi đấy. Bộ cậu làm chuyện gì mờ ám nên mới giật mình như thế à?” Tề Thông chống cằm, dùng ánh mắt dò xét, săm soi nhìn chằm chằm Phương Hằng Phi. Hắn cảm thấy lạ lắm, từ khi cái cô chị của Dương Niệm Niệm xuất hiện, Phương Hằng Phi cứ thất thần.
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/thap-nien-80-bi-ep-ga-thay-gap-quan-nhan-lanh-lung-cung-vo/5222336/chuong-110.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.