Đến cả đứa trẻ con cũng nhận ra tình thế không mấy yên ổn. Tôn Đại Sơn nháy mắt ra hiệu cho Vu Hồng Lệ vào nhà, nhưng bà ấy thì đang hóng chuyện, ngu gì mà chịu bỏ đi.
Dương Niệm Niệm bĩu môi, cũng không nhúc nhích. Có lý nào lại bảo cô tránh mặt đi chứ? Cô là vợ hợp pháp của Lục Thời Thâm, được pháp luật thừa nhận, có chuyện gì mà không tiện nói trước mặt cô chứ? Lục Thời Thâm cũng nhận thấy việc nói chuyện riêng tư lúc này là không ổn thỏa. Anh khẽ cau mày, nói với vẻ dứt khoát: “Có chuyện gì, cứ nói thẳng ở đây đi.” Anh quay sang nhìn An An, “Lại đây với bố.”
An An ngập ngừng một chốc, rốt cuộc vẫn rút tay khỏi Chu Tuyết Lị, lẳng lặng bước về phía Lục Thời Thâm. Thằng bé cúi gằm mặt, trông như vừa phạm phải sai lầm, chẳng dám thốt ra lời nào.
Dương Niệm Niệm thấy lòng mình bỗng chốc nhẹ nhõm hẳn. Quả nhiên, Lục Thời Thâm vẫn hiểu ý cô, vẫn biết nghĩ cho cảm xúc của vợ.
Khu gia đình bộ đội, với những hàng rào tre chỉ ngang tầm hông, vốn dĩ đã là nơi mọi chuyện dễ bị phô bày. Mấy nhà lân cận liền xôn xao, thi nhau túa ra sân để hóng hớt.
“Ơ kìa, cô giáo Chu đến đây có việc gì vậy?”
“Nghe đâu An An đi học hơi nghịch ngợm, bị cô giáo giữ lại trường. Chắc cô giáo Chu lo thằng bé đi về một mình không được an toàn nên mới đưa về tới tận nhà.”
“Cô giáo Chu đúng là một người phụ nữ có lòng tốt…”
Thấy người
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/thap-nien-80-bi-ep-ga-thay-gap-quan-nhan-lanh-lung-cung-vo/5222243/chuong-17.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.