“Đúng rồi, hỏi thẳng An An là rõ ràng nhất!” Vu Hồng Lệ phụ họa theo.
“Chính xác! Nhân tiện có mặt mọi người ở đây, nói cho rõ ràng. Ai sai thì người đó sửa.”
“Trẻ con nói dối thì cần phải dùng roi vọt để uốn nắn, nhưng ngược đãi trẻ con thì tuyệt nhiên không thể chấp nhận được.”
Đàn ông không ai lên tiếng, nhưng các quân tẩu thì cứ xì xào bàn tán không ngừng. Tuy miệng thì nói là bênh vực lẽ phải, nhưng thực chất ai cũng ngầm nghi ngờ Dương Niệm Niệm đã đánh An An sau lưng.
Vương Phượng Kiều đi đến trước mặt An An, ngồi xổm xuống nắm lấy tay thằng bé, dịu dàng dỗ dành: “An An, con nói thật cho bác nghe, dì Niệm Niệm có đánh con không? Trẻ con không được nói dối, nếu con nói dối, sau này bác sẽ không còn yêu thương con nữa đâu.” Cô ấy vẫn tin tưởng Dương Niệm Niệm không phải người như vậy.
An An theo phản xạ ngẩng đầu nhìn về phía Lục Thời Thâm. Khi chạm phải ánh mắt của bố, thằng bé sợ hãi òa khóc nức nở. Cậu không biết phải trả lời thế nào. Ban đầu chỉ là nghe lời Chu Tuyết Lị, nói ra mấy nỗi ấm ức chất chứa trong lòng. Ai ngờ mọi chuyện lại thành ra thế này. Cậu sợ nếu thừa nhận Dương Niệm Niệm đã đánh mình, bố sẽ không còn thương cậu nữa.
Những lời bố nói lúc nãy, cậu đều nghe thấy. Bố đang hết lòng bênh vực dì Niệm Niệm.
Ếch Ngồi Đáy Nồi
“An An, con nói đi chứ! Mọi người đang ở đây bênh vực con đấy.” Diệp Mỹ Tĩnh chờ
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/thap-nien-80-bi-ep-ga-thay-gap-quan-nhan-lanh-lung-cung-vo/5222244/chuong-18.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.