Vương Phượng Kiều cười, nói: “Em gái của tôi ơi, có thể xây thì ai mà chẳng muốn xây cơ chứ? Nhưng xây cái này tốn kém lắm. Em đừng thấy chồng bà ấy là chính ủy mà nghĩ có tiền nhé, tiền trợ cấp của ông ấy còn chẳng cao bằng Lục đoàn trưởng đâu.”
“Chính ủy Trương mới lên chức được hai năm, lương của chủ nhiệm Đinh ở bệnh viện cũng chẳng cao. Nhà bà ấy nuôi hai đứa con đi học đại học, bề ngoài thì trông phong quang, nhưng sau lưng thì phải thắt lưng buộc bụng lắm đấy. Mấy gia đình quân nhân khác thì khỏi phải nói rồi.”
Dương Niệm Niệm ngượng nghịu nói: “À… Em cứ tưởng ở bộ đội thì có tiền trợ cấp nên cuộc sống sẽ dễ chịu hơn một chút.”
“Ôi dào, mấy chục đồng tiền trợ cấp thì chịu sao nổi một gia đình đông người chứ.” Vương Phượng Kiều ngẩng đầu, nở nụ cười đầy ẩn ý. “Niệm Niệm, trong khu gia đình này, Lục đoàn trưởng là người có tiền đồ nhất. Cuộc sống tốt đẹp của em sau này còn ở phía trước. Em đừng thấy cậu ấy ít nói mà nghĩ gì nhé, cậu ấy là người biết thương vợ đấy.”
Tuy ở chung chưa lâu, nhưng Dương Niệm Niệm cũng nhận ra Lục Thời Thâm rất chu đáo, biết quan tâm người khác, không hề gia trưởng như đa số đàn ông thời này. Lục Thời Thâm tốt như thế, cô muốn giữ cho riêng mình, không muốn khoe khoang với ai. Cô nhìn Vương Phượng Kiều cười, chợt cảm thấy cô ấy đang giấu cô chuyện gì đó.
“Chị Vương, có phải chị đang giấu em chuyện gì không?”
Vương Phượng
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/thap-nien-80-bi-ep-ga-thay-gap-quan-nhan-lanh-lung-cung-vo/5222242/chuong-16.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.