"Có tình có nghĩa, đứa bé ngoan." Chu Vân Sơn mỉm cười. Cảm thấy nếu Tiểu Vu biết được cậu ấy có đứa con gái như vậy, chắc hẳn sẽ vui vẻ. Lúc thằng nhóc đó ra đi, vẫn còn là cậu thiếu niên, nháy mắt thì bỗng có đứa con gái. Mặc dù không phải con ruột nhưng đối với một người vốn tưởng chẳng có đời sau đột nhiên có đứa con, Chu Vân Sơn cũng vẫn vui thay cho Vu Hải, cũng thấy thân thiết với Hứa Nam Nam nhiều hơn. "Cháu à, sau này gặp việc gì tủi thân, cứ nói với hai bác. Những năm qua bác chẳng làm gì thay Vu Hải cả, về sau, cháu cứ xem bác là bác cháu. Trong nhà gặp chuyện nan giải nào, cứ tìm bác giúp đỡ." Hứa Nam Nam nghe lời đó thì ngây phỗng người ra, hoàn toàn chẳng biết vì sao vị thủ trưởng này lại nói như vậy. Có điều cô biết, không thể vì lợi ích của bản thân mà đi lợi dụng tình cảm của người đã tạ thế. Làm cháu gái của nhà họ Vu, cô nhận được rất nhiều thứ từ ông Vu và bà Vu rồi, không thể lòng tham không đáy, ngay cả phần tình cảm của nhà họ Vu cũng muốn chiếm đi. "Bác Chu, chuyện ban đầu bác làm vì nhà họ Vu, nhà cháu rất biết ơn bác. Giờ đây cuộc sống trong nhà cũng đủ đầy, ông bà đều có cháu chăm sóc, bác không cần lo lắng." Nghe Hứa Nam Nam nói như vậy, lúc này đổi lại là Chu Vân Sơn và Trương Văn Tú ngạc nhiên. Trương Văn Tú nói: "Cháu không biết mục đích đưa thư của bà cháu
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/thap-nien-60-chu-cua-hang-taobao/5245288/chuong-543.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.