Trương Văn Tú đẩy ông ấy, đứng dậy cầm lấy tay của Hứa Nam Nam: "Cháu đừng sợ ông ấy, ông ấy chẳng bao giờ nói chuyện cho tử tế. Thực ra bác Chu của cháu cũng không có ý gì khác, chỉ cảm thấy cháu quá khách sáo. Có thể cháu không biết, ông ấy và Vu Hải ở với nhau lâu, tình cảm rất sâu đậm. Cô và bác Chu của cháu ấy à, lấy nhau cũng đều nhờ có Vu Hải ở giữa nối tơ hồng cho cả đấy, cho nên lời vừa rồi của cháu khiến bác Chu cảm thấy rất xa cách. Nếu cháu đã xem mình là con gái của Vu Hải, sau này chớ nói những lời như vậy nữa. Dù gì thì cháu cũng đến đây rồi, chúng ta c*̃ng đã biết nhau rồi, về sau chúng ta sẽ là người thân của cháu." Chu Vân Sơn cố ý xụ mặt: "Đúng là vậy đó. Bác không hiểu nổi, một chuyện đơn giản như vậy, người có học như các cháu sao lại nói quanh co như thế." Rồi nhìn Hứa Nam Nam: "Nghe bà cháu nói, cháu tự học để thi lên trung cấp chuyên nghiệp à?" "Vâng ạ." Hứa Nam Nam chẳng nghĩ được gì nữa, thành thật đáp. "Giỏi, là người biết phấn đấu." Chu Vân Sơn càng hài lòng với đứa bé này. Cảm thấy mặc dù không phải con ruột, nhưng ở một vài phương diện khác thì so với Vu Hải chẳng khác là bao. Có lẽ đây là duyên phận. Thế là chuyện nhận thân thích bỗng được quyết định dưới tình huống mơ hồ này. Buổi trưa Trương Văn Tú nấu cơm xong, Hứa Nam Nam cũng thể hiện tài năng, nấu ra một
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/thap-nien-60-chu-cua-hang-taobao/5245289/chuong-544.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.