Đây chẳng phải rất có thể diện sao. Lúc này thế mà còn bảo cô đến ăn cơm. Bà Vu đã viết gì trong thư vậy nhỉ. Trong lòng không hiểu được nhưng dù sao người ta cũng đã mở lời mời, không thể không đi được. Cô đoán chắc hai người muốn hỏi về tình hình của nhà họ Vu. "Vâng, cô đợi cháu một lát, cháu vào báo một tiếng." "Ừm." Trương Văn Tú gật đầu. Hứa Nam Nam vội vàng đi vào phòng báo chuyện này. Lâm Trường Chinh cũng cảm thấy rất ngạc nhiên, do dự một lúc rồi nói: "Đi đi, có chuyện gì thì về rồi bàn tiếp." Lâm Thanh Bách sợ cô căng thẳng, lại gần nói nhỏ: "Tính khí của thủ trưởng Chu không tốt lắm đâu nhưng con người lại không tồi, đừng căng thẳng. Người ta hỏi gì thì cứ đáp vậy, đừng quá áp lực." Hứa Nam Nam gật đầu: "Ừm." Đợi lúc ra khỏi phòng, Trương Văn Tú vẫn còn đứng đợi ở bên ngoài, thấy cô xuất hiện thì mỉm cười kéo tay cô đi, vừa đi vừa nói: "Mặc dù không phải cha ruột nhưng cháu và Vu Hải đều như nhau, trông rất dễ nhìn." Trên đường đi lại hỏi Hứa Nam Nam về sức khỏe của hai ông bà, nghe Hứa Nam Nam nói rất tốt, Trương Văn Tú cũng vui mừng không thôi. "Những năm này anh Chu vẫn luôn ở biên giới, có đôi chuyện không quản được, cho nên không thể quan tâm hai c*̣ nhiều." Hứa Nam Nam chẳng cảm thấy gì cả. Dù sao có nhiều liệt sĩ, không thể nào chăm sóc hết người nhà c*̉a từng người. Hơn nữa không thân chẳng quen, ban đầu vị thủ
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/thap-nien-60-chu-cua-hang-taobao/5245287/chuong-542.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.