Khuôn mặt Lý Uyển trắng bệch, nửa câu cũng không dám nói. Bà ta biết, câu nói này của Lâm Trường Chinh nói là để cho bà ta nghe. Ông không hài lòng với sắp xếp của bà ta. Nhưng bà ta chẳng có ý gì khác, chỉ là muốn tỏ ra ác ý với Nam Nam một chút. Bà ta muốn để Nam Nam biết rằng nhà họ Lâm này không chào đón cô khiến cô biết khó mà lùi. Nếu không phải không khuyên được Lâm Thanh Bách, bà ta nào đến mức phải đi ức h**p một cô gái trẻ chứ. Lâm Trường Chinh đã nói như vậy rồi, Hứa Nam Nam cũng không tiện so đo chuyện tối hôm qua với Lý Uyển, cười nói: "Cảm ơn chú, cháu ở đây cũng quen lắm ạ." Lâm Trường Chinh mỉm cười gật đầu. Cảm thấy cô gái này rất hiểu chuyện. Ánh mắt của Thanh Bách không quá tệ, chọn người có lẽ chắc c*̃ng không đến mức quá kém. Lâm Thanh Bách chẳng tỏ vẻ gì ngồi một bên, dáng vẻ hờ hững. Đang bàn chuyện riêng trong nhà, bỗng cửa lớn nhà họ Lâm vang lên. Lý Uyển lau nước mắt: "Chắc là Hỉ Mai đến." Ăn cục tức xong, Lý Uyển cảm thấy người ngoài như Hỉ Mai còn hơn những người thân đang ngồi trong căn phòng này. Ít nhất người ta không ức hiếp bà ta. Kết quả cửa vừa mở thì khuôn mặt bà ta lập tức sửng sốt. "Đồng chí Trương Văn Tú." Lâm Trường Chinh ngồi bên trong nghe thấy tên này, đôi tai c*̃ng động đậy. Người này chẳng phải là vợ của Chu Vân Sơn à, sao lại đến nhà ông. Trương Văn Tú đứng ngoài cửa
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/thap-nien-60-chu-cua-hang-taobao/5245286/chuong-541.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.