Sau khi ông ấy được cứu sống, lúc đi tìm lại, chỉ nhìn thấy Vu Hải đã bị bắn thành như tổ ong, nửa phần đầu bị nổ tung. "Ông Chu, chuyện đã trôi qua nhiều năm như vậy rồi, ông đừng có khóc nữa." Vợ Chu Vân Sơn khuyên bảo. Chu Vân Sơn lúc này mới dần bình tĩnh lại, trên mặt vẫn nóng bừng. "Nếu giờ Tiểu Vu còn sống, giờ cũng được làm thủ trưởng rồi. Ban đầu tôi không nên giữ cậu ấy bên cạnh nên để cậu ấy đi phía cuối đoàn, thế thì cậu ấy đã có thể làm tiểu đoàn trưởng rồi." "Cách mạng luôn có hy sinh đổ máu, chúng ta đều nhớ ơn họ mà." "Văn Tú, có đôi lúc tôi không dám nhớ đến cậu ấy. Trong lòng luôn cảm thấy tiếc nuối vô c*̀ng." Trương Văn Tú cũng thở dài theo. Ban đầu bà ấy kết hôn với Chu Văn Sơn là nhờ Tiểu Vu ở giữa kéo tơ hồng. Bà ấy nhìn anh lính cảnh vệ bên cạnh: "Xem có phải là thư từ nhà Tiểu Vu gửi đến hay không. Lần viết trước cũng lâu lắm rồi." Chu Vân Sơn nghe vậy, chợt ngồi thẳng lên: "Nhanh xem xem, có phải lại gặp phiền phức hay không, lúc trước mấy tên khốn đó ngay cả nhà của họ mà cũng muốn cướp." Nhà họ Vu cũng chính vì chuyện đấy mà tìm ông ấy, sau đó chẳng còn thấy tin tức nào nữa, Chu Vân Sơn vẫn nhớ vô cùng rõ. Trương Văn Tú cầm bức thư mở ra xem. Xem xong thì lại bật cười, rồi chuyền cho Chu Vân Sơn: "Xem như là chuyện tốt. Hai ông bà nhận hai đứa bé làm con thừa
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/thap-nien-60-chu-cua-hang-taobao/5245285/chuong-540.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.