Thấy con trai vẫn còn giữ vẻ mặt nghiêm trọng ấy, ông nói: "Lần này con về còn lạnh nhạt với dì con hơn lúc trước, chuyện đó cha cũng biết rồi. Nhưng dì cũng là muốn tốt cho con, suy cho cùng cũng là người một nhà." Lâm Thanh Bách đứng dậy: "Chuyện này để sau hãy nói đi, con xuống nhà trước đây." Có những chuyện, không phải một câu người một nhà là có thể bỏ qua được. Thấy anh cứ vậy mà rời đi, Lâm Trường Chinh thở dài một hơi. Đứa trẻ này vẫn là không thân thiết với ông. "Anh Thanh Bách." Lâm Thanh Bách đang định xuống tầng thì Tôn Hỉ Mai chui ra từ căn phòng bên cạnh, mặt lo lắng nói: "Anh Thanh Bách, dì tức đến phát khóc rồi kìa anh, còn đang khóc trong phòng đó. Cái cô... có lẽ là tuổi còn nhỏ, ăn nói không biết nặng nhẹ, làm tổn thương người khác." "Nam Nam nói gì?" Lâm Thanh Bách nhìn cô ta hỏi. "Cười nhạo xuất thân của dì..." "Nguyên văn cả câu nói như thế nào?" Lâm Thanh Bách hỏi. Tôn Hỉ Mai không ngờ anh sẽ truy hỏi đến cùng như vậy, chỉ đành thuật lại lời của Hứa Nam Nam một lần. Nhưng lại không nói nguyên nhân dẫn đến việc như vậy. Lâm Thanh Bách nghe xong thì gật đầu: "Không có vấn đề gì cả, cô cảm thấy có vấn đề ở đâu thì có thể đi tìm Nam Nam thảo luận." Nói xong thì đi thẳng xuống lầu. Tôn Hỉ Mai bị câu trả lời này của anh làm cho nghẹn không nói nên lời. Anh Thanh Bách bây giờ sao lại như vậy chứ. Thấy Lâm Thanh Bách đã
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/thap-nien-60-chu-cua-hang-taobao/5245277/chuong-532.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.