Lý Uyển đầy cảm khái nói, rồi lại nhìn sang Hứa Nam Nam: "Nam Nam tuổi này đã đi làm rồi, chắc không học hành gì nhỉ?" Sắc mặt Lâm Thanh Tùng thay đổi: "Mẹ. Mẹ hỏi như thế là có ý gì? Tình hình nước ta hiện tại có bao nhiêu người có thể đi học chứ?" Cậu ta thấy rằng mẹ như vậy quá đáng lắm, không thích chị dâu thì không nói chuyện với người ta là được, cần gì phải lăng mạ người ta như vậy. Nếu anh trai mà ở đây lại trở mặt cho coi. "Mẹ chỉ hỏi bừa vậy thôi, chẳng phải là đính hôn sao, mẹ cũng phải tìm hiểu một chút chứ. Nam Nam, cháu nói có phải không?" Lý Uyển cười ôn hòa. Hứa Nam Nam gật đầu, thở dài: "Trước kia đúng là cháu không được học hành nhiều. Cũng không có cách nào, nhà nghèo mà. Ai bảo gia đình ba đời đều là bần nông cơ, phải không ạ? Người nghèo chúng cháu là vậy đấy, kinh tế kém mà văn hóa giáo dục cũng không có. Đâu như những tiểu thư nhà địa chủ trước kia, còn được ra nước ngoài du học nữa cơ. Thế nên chúng cháu phải cảm ơn những người chiến sĩ cách mạng, những con người vĩ đại đã cho người nghèo cơ hội được học tập, hiện tại cháu cũng đã tốt nghiệp được trung cấp chuyên nghiệp rồi ạ. So với chữ gì cũng không biết như trước thì cũng khá hơn nhiều rồi. Để báo đáp cho đất nước nên cháu quyết định đi làm sớm. Tốt xấu gì cũng có thể góp một phần nhỏ trong sự nghiệp vĩ đại xây dựng đất nước." Lâm Thanh Tùng
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/thap-nien-60-chu-cua-hang-taobao/5245276/chuong-531.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.