Cũng không biết phía dưới trồng gì. Lâm Thanh Tùng nhìn vào trong nhà: "Em nói với chị ấy, anh trai em với Hỉ Mai tuyệt đối không có gì cả." Hứa Nam Nam điềm tĩnh đáp: "Nếu như tôi cảm thấy họ có gì đó thì còn có thể đứng ở đây nữa sao?" Nếu Lâm Thanh Bách thể hiện ra mình có gì đó với người con gái khác, cô sẽ lập tức rời đi. Đàn ông có tốt thế nào đi nữa mà không biết an phận thì cô cũng chẳng cần. c*̀ng lắm là đau buồn một thời gian rồi cô sẽ chấn chỉnh bình phục lại thôi. May mà biểu hiện c*̉a Lâm Thanh Bách vẫn rất tốt. "Chua quá đi." Lâm Thanh Tùng nhe răng cười rồi lại nghiêm túc nói: "Có điều, con người Hỉ Mai cũng không xấu. Khi ấy chẳng phải anh trai em về đây trễ lắm sao, anh ấy không nói chuyện được với ai trong nhà cả. Chị không biết đâu, khi ấy ở trong khu tập thể ai cũng thương hại anh em, nói rằng anh ở nhà sống khổ cực. Không có chuyện đó đâu, từ sau khi anh em trở về, trong nhà có đồ ăn đồ uống gì ngon nhất định sẽ nhường anh trước. Lúc ấy em cũng không vui, em cảm thấy anh ấy cướp đồ của mình, chẳng thèm để ý anh ấy. Anh trai em đi đâu làm gì cũng chỉ có một mình. Khi ấy Hỉ Mai tràn đầy tình thương, cô ta muốn cứu anh ấy thoát ra khỏi bể khổ, ngày nào c*̃ng chạy lẽo đẽo theo sau anh ấy. Lẽo đẽo nhiều cũng thành quen, lại thêm quan hệ giữa hai gia đình cũng tốt nên
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/thap-nien-60-chu-cua-hang-taobao/5245275/chuong-530.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.