"Lâm Thanh Tùng, cậu có thể có lập trường chút được không?" "Tôi vẫn luôn kiên định với lập trường mà, tôi nghe lời anh tôi." Lâm Thanh Tùng vô tội nói. Anh cậu từ nhỏ chẳng có ý gì với Hỉ Mai cả, cậu ta có cách nào chứ. Tôn Hỉ Mai vừa nghe đã biết cậu ta đang chơi xấu, tức giận đứng lên: "Tôi tự mình đi tìm anh Thanh Bách." Lâm Trường Chinh ở lối cầu thang nghe thấy động tĩnh dưới lầu thì lắc đầu, quay người lại đi vào phòng, thấy Lý Uyển vẫn còn đỏ mắt, chắp tay sau lưng đi tới bên giường ngồi xuống: "Tức giận với con cái có gì mà hay, tính tình Thanh Bách em c*̃ng biết rõ mà. Tự nó thích là được rồi." Mặc dù ông cũng mong con trai mình sẽ cưới cô gái trong khu tập thể. Nhưng chuyện như này không phải ai muốn là được. Lý Uyển không đồng ý với lời c*̉a ông: "Người trẻ tuổi nào rõ mình muốn gì. Bây giờ c*̃ng chỉ tùy theo sự bốc đồng thôi, sau khi kết hôn, về lâu về dài có hối hận c*̃ng vô ích. Chúng ta là người lớn phải giúp tụi nó kiểm định. Anh không biết đâu, cô gái này tính tình thật sự không tốt. Trở mặt với người nhà xong thì chạy đến nhà người ta làm cháu nhà đó, đến cả cha mẹ c*̃ng không nhận. Anh nói xem đứa nhỏ như vậy có tốt không? Nếu cô ta là đứa trẻ hiểu chuyện thì em c*̃ng không nói gì, nhưng đứa thế này… Em không yên tâm được." "Vấn đề là Thanh Bách thích, em ấy, lo nghĩ quá nhiều. Có thời gian thì
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/thap-nien-60-chu-cua-hang-taobao/5245278/chuong-533.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.