Hứa Nam Nam lắc đầu: "Mười lăm đồng, phiếu lương thực mười lăm cân." Người trẻ tuổi đó hơi do dự. Những thứ này mặc dù cậu ta thu hồi chẳng mất bao nhiêu tiền, nhưng tốt xấu gì c*̃ng là tự mình giám định. Nếu ở trong xã hội cũ, hiệu cầm đồ cũng phải trả thù lao giám định cho cậu ta nữa. Mà số tiền công đó không hề ít. Hứa Nam Nam cũng không muốn nhượng bộ. Mặc dù cô chẳng thiếu những thứ này, nhưng chỉ cần cô tỏ ra không thiếu chút tiền này thì lần tới sẽ không dễ bàn chuyện làm ăn này, còn sẽ khiến người ta nghi ngờ. Người trẻ tuổi đó suy nghĩ nửa ngày mới cắn răng đồng ý. Hứa Nam Nam mỉm cười, đưa phiếu lương thực và tiền cho cậu ta: "Tôi còn định thu thêm một vài thứ nữa, là sành sứ hay sách cổ tranh chữ đều được, nếu có gì hợp thì anh giúp tôi thu mua, đến lúc đó tôi sẽ đến lấy." Khó khăn lắm mới gặp được người cùng ngành một nửa, Hứa Nam Nam cảm thấy phải nắm chắc sợi dây này. Nói cho cùng c*̀ng làm loại chuyện này, gặp được người cùng ngành sẽ có lợi hơn. Nghe thấy Hướng Nam Nam nói vẫn còn thu mua nữa, tâm trạng c*̉a người trẻ tuổi đó lập tức trở nên tốt hơn nhiều, đây là mối làm ăn lâu dài đó. "Được, tôi giúp cô thu mua. Có điều chúng ta phải nói trước, tháng nào cô c*̃ng phải đến lấy, nếu như có tháng nào không đến thì tôi sẽ không giúp cô nữa. Đúng rồi, tôi tên là Ngụy Tiểu Đông, căn nhà lát gạch xanh
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/thap-nien-60-chu-cua-hang-taobao/5245175/chuong-430.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.