Mặc dù tôi thích và nghiên cứu đồ đồng hơn, nhưng c*̃ng có chút nghiên cứu về những đồ cổ khác." Nghe Cổ lỗ sĩ nói như vậy, tâm trạng Hứa Nam Nam coi như c*̃ng thoải mái hơn nhiều, mặc dù tên cậu Hai xấu xa, nhưng Cổ lỗ sĩ vẫn là người ngay thẳng. Vừa nghĩ như thế, Cổ lỗ sĩ lại nhắn tin sang: "Đúng rồi, mấy cái gương đó cô tìm được ở đâu thế, tôi muốn hết. Mười ngàn một cái, được không?" Nhìn thấy câu này, Hứa Nam Nam lập tức tức giận. Trước đó không phải Ngụy Tiểu Đông đã nói rồi sao, những thứ này đều có niên đại, nếu là trước kia thì phải có năm mươi đồng bạc mới mua được. Nếu ở tương lai thì sẽ càng đáng giá hơn. Mười ngàn tệ có thể mua được gì chứ, chỉ bằng tháng lương của lao động trí óc ở Bắc Thượng Quảng. Vừa nói cậu ta ngay thẳng đấy, kết quả lại đi lừa cô. Hứa Nam Nam gửi một biểu tượng cảm xúc phẫn nộ sang. Lần này ngay cả giá cũng không thèm bàn nữa. Nhìn một đống tin nhắn phổ cập kiến thức về gương đồng của Cổ lỗ sĩ. Hứa Nam Nam liếc đọc vài lần, đây là muốn nói với cô mấy thứ đó không đáng giá đấy. Hứa Nam Nam gửi sang hai chữ hờ hờ. Suýt chút nữa bị lừa mất một trăm bốn mươi ngàn, mấy chiếc gương đó tận mấy trăm ngàn. Hứa Nam Nam ổn định cảm xúc: "Một trăm tám mươi ngàn. Cửa hàng chúng tôi chỉ là buôn bán nhỏ lẻ mà thôi." "…Thành giao." Tâm trạng lần niêm giá này c*̉a Hứa Nam Nam c*̃ng không
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/thap-nien-60-chu-cua-hang-taobao/5245176/chuong-431.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.