Làm ở hiệu cầm đồ đó, vậy hẳn sẽ có vài phần mắt nhìn đồ, chứ không thì sẽ bị lừa, phải lỗ bao nhiêu là tiền cơ chứ. Người giám định sau này, có khi còn không bằng ông chủ của hiệu cầm đồ trong xã hội cũ nữa cơ. Ai lại chê nhiều đồ tốt cơ chứ, Hứa Nam Nam vờ bình tĩnh nói: "Được, đúng lúc tôi cũng muốn thu vài thứ. Như vậy đi, tôi đi đến đầu con hẻm kia đợi, còn anh lấy đồ sang cho tôi." Vừa nghe Hứa Nam Nam đồng ý, người trẻ tuổi đó lập tức nhận lời. Hai người đi đến đầu con hẻm, người trẻ tuổi chỉ về hướng nhà của mình, căn nhà đó còn được lát gạch xanh cơ đấy. "Con phố ở nơi này trước kia là c*̉a ông chủ nhà tôi hết, bây giờ thì bị chia ra rồi." "Đồng chí, cô đợi tôi ở đây một lúc, tôi lập tức quay lại." Sợ Hứa Nam Nam đi, người trẻ tuổi căn dặn một câu rồi mới đi về nhà. Trong căn nhà được lát gạch xanh, một bà c*̣ đang khâu áo thì thấy cháu mình trở về, nhíu mày nói: "Sao lại về, không thèm làm việc nữa rồi à? Ban đầu cha cháu chạy đông chạy tây mới kiếm được cho cháu việc này đấy." "Nội ơi, cháu đang làm chuyện nghiêm chỉnh mà, những đồ thu được trong nhà đâu nội, không phải nội cứ hay bảo cháu bán đi sao?" Người trẻ tuổi cười híp mắt nói. "Tìm được người mua rồi à?" Bà c*̣ dừng động tác trên tay, ngạc nhiên nói. "Dạ, là một cô gái trẻ, có lẽ là muốn mua chơi vài thứ đồ cũ
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/thap-nien-60-chu-cua-hang-taobao/5245174/chuong-429.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.