"Đồng chí, cháu đang nhìn gì thế?" Bà cô đang sửa sang lại hàng hỏi. Hứa Nam Nam sững sờ, cười nói: "Không có gì ạ, cháu đang nhìn xem thứ đồ cũ nào có thể sử dụng được." "Ở đây nào có thứ nào có thể dùng chứ, đều là đồng nát sắt vụn cả mà." Bà cô lại cúi đầu. Hứa Nam Nam chăm chú liếc nhìn, thật sự chẳng lọt được thứ gì có thể nhặt. Thế là dứt khoát rời đi. Chuyện đồ cổ này nếu gặp được thì sẽ gặp được, còn không gặp được thì do không may. "Đồng chí ơi, khoan đã." Mới vừa đi không xa, bỗng sau lưng có người gọi. Hứa Nam Nam tức khắc ngoảnh đầu nhìn, là người trẻ tuổi. Hơn nữa là người trẻ tuổi sắp xếp hàng trong trạm thu hồi đồ phế thải lúc nãy. "Đồng chí có việc gì à?" Hứa Nam Nam hỏi. Người trẻ tuổi nhìn sang hai bên, sau đó cười nói: "Tôi thấy cô muốn tìm đồ cũ phải không." Hứa Nam Nam nghe nói thế, cảnh giác nói: "Không có, tôi chỉ xem chút thôi. Xem có thể tìm chút gì đó hữu dụng không. Dù sao chẳng phải bên các anh c*̃ng sắp thu hồi những món đồ phế phẩm này sao, mục đích của chúng ta giống nhau." "Đồng chí đừng hiểu lầm, tôi không có ý khác đâu." Người trẻ tuổi vẫy tay: "Là thế này, tôi thường ngày hay làm việc ở đây, thấy những thứ còn có thể dùng được thì sẽ giữ lại. Nếu cô muốn tìm đồ, hay là cứ đến chỗ tôi xem thử?" Hứa Nam Nam vừa nghe xong, chẳng trách vừa rồi ở trạm thu hồi đồ phế thải
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/thap-nien-60-chu-cua-hang-taobao/5245173/chuong-428.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.