Đây là muốn tỏ ra vẻ giơ tay không đánh mặt cười sao? Nếu ai mở miệng trước, vậy thì người đó phải nhượng bộ, bằng không sẽ là không khiêm nhường. "Cho tôi mười thước, ông bà tôi thích mặc chất liệu vải này." Hứa Nam Nam nói thẳng. Cô không để tâm đến những vòng vo này. "Cô gái, nếu không tôi dùng phiếu vải quân dụng đổi cho cô nhé, được không? Hai người lớn tuổi trong nhà tôi theo tôi đi xa, quần áo mang theo không hợp, cần mặc gấp." Dì mặc quân trang nói. Người bán hàng vừa nghe vải quân dụng, đôi mắt lập tức ngắm nghía người phụ nữ này, hiển nhiên là muốn làm ăn mua bán với người này hơn. Tâm trạng Hứa Nam Nam có chút buồn bực, nếu như vừa rồi người phụ nữ này nói những câu này luôn, phải trái gì mình c*̃ng sẽ nhường cho bà ta, dù sao ai mà không có lúc khó khăn chứ. Nhưng dáng vẻ vừa rồi của dì này, rõ ràng không thành thật cho lắm. Sao cứ phải đợi cô nói rồi mới nói lời này. Thế này là thấy cô dễ nói chuyện đấy. Hứa Nam Nam cũng khó xử nói: "Dì à, mười thước đủ làm hai bộ quần áo rồi, cháu cũng là mua cho người lớn tuổi trong nhà. Chúng ta mỗi người mười thước, không phải ổn lắm sao ạ? Ông bà cháu quanh năm suốt tháng cũng chỉ mặc có một bộ quần áo mới, cháu không thể để bọn họ thất vọng được." Nghe thấy Hứa Nam Nam nói lời này, người phụ nữ nhíu mày. Sau đó nhếch miệng cười nhạt: "Vậy cũng được." Người bán hàng thấy hai người
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/thap-nien-60-chu-cua-hang-taobao/5245172/chuong-427.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.