Theo ý của trưởng ban Tiêu, nếu như bên thành phố An Nam không có, thì phải đi nơi khác để tìm. Lượng hàng hóa này phải mua cho được, nếu không những công nhân trên mỏ sẽ không chịu nổi. Hứa Nam Nam vừa nghe thấy nhiệm vụ này, trong đầu tức khắc dần hiện ra mấy chữ Vương Lão Cát. Thành phẩm này không thể lấy ra, không biết có phối hợp được với dược liệu bán không. Đồ uống giải khát đó mới tốt. Lần này công tác đi ở nơi gần, bà Vu cuối cùng c*̃ng xem như không lo lắng nữa. Trong nhà bây giờ lại có hai thằng nhóc, cũng rộn ràng. Nghe nói Hứa Nam Nam phải đi công tác, Thạch Đầu và Mộc Đầu vỗ ngực bảo đảm, nhất định sẽ trông nom nhà cửa cho tốt, không để cô lo lắng. Buổi tối khi đi ngủ lại vụng trộm hỏi cô, có thể đi tìm anh Lâm chơi không. Muốn nghe anh kể chuyện đánh trận. Nghe thấy các cậu nhắc đến Lâm Thanh Bách, trái tim Hứa Nam Nam lại đập mạnh một cái. Không biết vì sao, từ chuyến trở về quê lần trước, sau khi trở về, cô cứ cảm thấy giữa mình và anh Lâm trở nên kì kì. Hôm nay anh Lâm tới đón cô, cô còn không biết phải nói cái gì, vậy nên mãi cho đến khi về đến nhà, một câu cũng không nói được. Cô miễn cưỡng đáp lại: "Phải chờ đến cuối tuần thôi, bình thường anh ấy rất bận." "À." Hai đứa trẻ đáp một tiếng, lúc này mới chìm dần vào giấc ngủ. Trong lòng Hứa Nam Nam rối loạn, cô hung hăng xoa xoa mặt mình, dứt khoát
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/thap-nien-60-chu-cua-hang-taobao/5245171/chuong-426.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.