Đây là kẹo mạch nha ngọt nhất mà cô từng ăn, ngọt muốn sặc luôn. Không biết anh Lâm lấy nó ở đâu. Lần này chưa kịp dặn dò với bà c*̣, Hứa Nam Nam cũng không dám ở lâu bên ngoài, phải nhanh chóng trở về. Lâm Thanh Bách đạp xe đạp chở thẳng cô về phía nhà họ Vu. Cũng không dám đến gần nhà, sợ người gần đó nhìn thấy, rồi lại đồn đại linh tinh. Lần trước việc Hứa Hồng ngồi xe đạp đến trước cổng hầm mỏ đã làm cho người ở hầm mỏ xì xào cả lên. Hứa Nam Nam không muốn huênh hoang ra đầu ngọn gió đâu. Đến gần đấy thì xuống xe. Lâm Thanh Bách cảm thấy là lạ, bọn họ thế này giống như làm việc cho đảng bí mật vậy, không thể cho người khác biết. Lúc nào cũng không được đến cổng nhà. Có điều thấy cô gái nhỏ không vui, c*̃ng chỉ đành tùy cô. Đưa vài cục kẹo mạch nha còn lại vào tay Hứa Nam Nam: "Về nhớ nghỉ ngơi cho tốt, đừng để bị cảm lạnh nữa. Không thì còn phải vào bệnh viện chịu giày vò đấy." Hứa Nam Nam ngoan ngoãn gật đầu, cô nào muốn chịu giày vò đâu. Khó chịu lắm. Cô nhớ lại cảm giác khi bị tiêm. "Anh Lâm, cuối tuần này anh có rảnh không, em mời anh đi ăn cơm." Lần trước một bữa cơm trả ơn, kết quả lần kia lại nợ ơn người ta nữa, lần này rồi cộng thêm mấy… Đến lúc nào mới có thể thanh toán rõ ràng đây. Lâm Thanh Bách cười: "Được, lần sau dẫn em đi ăn nơi khác. Giờ thì nhanh về nhà nghỉ ngơi đi." Đợi
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/thap-nien-60-chu-cua-hang-taobao/5245139/chuong-394.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.