Dì Tôn đỏ mặt: "Tôi chỉ nói vậy thôi, đâu có ý gì." Vợ chủ tịch huyện Tôn không nói thêm câu nào nữa. Muốn cưỡi lừa tìm ngựa, trần đời nào có chuyện tốt như thế? Hơn nữa, lần trước bà ta đã nghe anh Ngô ở c*̣c công an nói, bộ trưởng Lâm này dường như đã có người yêu rồi, hành động nhanh thật đấy. Không biết con gái nhà ai may mắn thế, tìm được anh người yêu tốt như vậy. Đồng chí Hứa Nam Nam hư hư thực thực giậm phải vận may đang nằm trên giường đọc tin nhắn. Tên Cậu Hai đó thế mà còn có mặt mũi đến tìm cô, muốn giới thiệu việc làm ăn cho cô. Cô trực tiếp gửi lại câu cút đi, rồi tắt tin nhắn. Hừ, ghiền hố cô rồi chứ gì. Lừa một mình không sướng. Phải tìm thêm người tới. Nghĩ hay lắm. Nếu không phải Cổ lỗ sĩ là ‘trợ lý nhỏ’ mà cô thu nhận, thì bây giờ ngay cả Cổ lỗ sĩ cô cũng không thèm để ý nữa. Dù sao tiền của cô bây giờ đủ dùng. Mấy món đồ cổ thu thập được ở Thưởng Hải trước kia, cô đều bỏ vào trong giỏ rồi, không bày ra, cũng không định bán. Nếu sau này có cơ hội thu được đồ tiếp thì cô cũng không thể cứ bán đại được, ít nhất c*̃ng phải làm rõ giá cả đã. Không thể để bị người ta xem như đồ ngu được nữa. Có tiền có đồ cổ, bây giờ cô thấy tự tin hơn bất kỳ ai. Ngày hôm sau, Hứa Nam Nam cảm thấy quả nhiên tinh thần sảng khoái hơn nhiều. Gần như khỏi bệnh rồi, ngay cả
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/thap-nien-60-chu-cua-hang-taobao/5245140/chuong-395.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.