Biết cô nhóc này sợ tiêm, chắc chắn sẽ không chủ động đến bệnh viện. "…" Hứa Nam Nam suýt nữa thì đã té xuống khỏi xe. Trên đường đi Hứa Nam Nam rất không muốn đi. Cô thật sự không muốn đi, vừa mới tiêm ngày hôm qua, cô không dám uống thuốc. Định bụng chờ thêm một ngày nữa rồi lại tự mình uống. Cảm giác tiêm vào người rất khó chịu, cô thà uống thuốc còn hơn. Dẫu sao c*̃ng không phải là không có thuốc mà. Bị bệnh uống thuốc không phải được lắm sao. sao mà cứ phải tiêm chứ? Hứa Nam Nam xoắn xuýt trong đau khổ, đáng tiếc Lâm Thanh Bách trước mặt lại chẳng hề biết, một mực bắt tiêm. Đạp xe chạy thẳng đến bệnh viện. Thật ra nếu Hứa Nam Nam kiên quyết hơn một chút thì c*̃ng có thể từ chối, nhưng cô không làm được. Kiếp trước cô đơn, không người yêu thương cô, quan tâm cô. Kiếp này cũng chẳng có mấy ai yêu thương cô. Có người muốn tốt cho cô như thế, cho dù không muốn đi, cô cũng chẳng nhẫn tâm từ chối. Cũng không nỡ. Cô nhìn tấm lưng của Lâm Thanh Bách, trong lòng nghĩ, anh Lâm tốt như thế, sau này chị dâu sẽ rất có phúc. Trong lòng không ngăn được có phần rầu rĩ. Cứ luôn cảm thấy bực dọc ở đâu đó. Đến bệnh viện, vẫn là dì bác sĩ ngày hôm qua. Thấy Hứa Nam Nam đã đến, bà ta rất hài lòng, cảm thấy người nhà bệnh nhân này tương đối hiểu chuyện, đặt lời dặn dò của bà ta vào lòng. Không giống một vài người nhà khác, vừa tiêm một mũi đã nghĩ rằng
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/thap-nien-60-chu-cua-hang-taobao/5245138/chuong-393.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.