Sau này để khi Hứa Linh trưởng thành, còn tưởng rằng đứa bé không cần ăn cơm cũng có thể lớn được, cô nói: "Chủ nhiệm Chu, chuyện này vẫn phải phiền dì nói giúp cháu, nói với bọn họ rằng nếu không nuôi nổi Hứa Linh, vậy thì sau này để Hứa Linh dùng cơm với cháu. Nói với cha Hứa Linh là được, để xem ông ta nói thế nào. Dù cháu có phải thắt lưng buộc bụng cũng có thể bớt được cho Tiểu Linh miếng ăn." Chủ nhiệm Chu là chủ nhiệm hội liên hiệp phụ nữ, cô ấy có thể quản chuyện này. Nhưng nếu chuyện mà người ta không tìm đến trước mặt cô ấy, cô ấy cũng mặc kệ. Bây giờ nghe Hứa Nam Nam nói như thế, cũng cảm thấy mình nên nói chuyện này với Hứa Kiến Sinh. Dù sao cũng chỉ là một câu nói, chung quy không thể để Hứa Linh chịu đói ở nhà được. Không nể mặt người làm cha như Hứa Kiến Sinh thì cũng nên nể mặt người làm chị Hứa Nam Nam này. "Được rồi, dì sẽ đến tìm chủ nhiệm Hứa để nói chuyện này." Có chủ nhiệm Chu quản việc này, Hứa Nam Nam cũng không bận tâm nữa, dù sao để xem Hứa Kiến Sinh nói thế nào. Cô đưa Hứa Linh đến nhà ăn, lấy hai phần bánh cao lương và một chén canh, sau đó Hứa Nam Nam cũng lấy trứng gà Tiểu Mãn để lại cho Hứa Linh ra: "Chị Hai của em giữ lại cho em đấy." Hứa Linh nhận lấy, ăn một miếng to nhét đầy cả miệng. "Chị, chờ tới khi em kiếm được tiền, em sẽ mua đồ ăn cho các chị." Hứa Linh
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/thap-nien-60-chu-cua-hang-taobao/5245137/chuong-392.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.