Lâm Thanh Bách cười, ngón tay liên tục gõ lên bàn: "Chỉ cần bản thân tìm đúng con đường muốn đi thì sẽ thành công. Đời người, đáng sợ nhất chính là bản thân không có chính kiến, bây giờ cậu cũng rất tốt, rất tích cực. Biết phải vươn lên, sau này sẽ là mầm giống tốt." Cảnh sát Tôn hơi ngại ngùng: "Đây đều là chuyện em nên làm." Lâm Thanh Bách thấy anh ta thế này, lắc nhẹ đầu: "Bây giờ đang là lúc cậu tích cực vươn lên, đừng phân tâm nghĩ đến chuyện khác. Tôi nghe nói gần đây cậu hay đến hầm mỏ, ảnh hưởng rất không tốt. Sau này, đừng nên đi nữa." Cảnh sát Tôn đờ người ra: "Em, em chỉ đi bảo vệ... ". Lâm Thanh Bách cau mày, vẻ mặt nghiêm túc nói: "Có bộ vũ trang huyện rồi, huyện Nam Giang không loạn được đâu. Đổng Vũ ngày trước đó, bình thường anh ta tác phong không tốt, anh ta xảy ra chuyện như thế chỉ là một ngoại lệ. Hơn nữa, nhiều nữ đồng chí như vậy, cậu chỉ bảo vệ mình đồng chí Vu Nam Nam, thế có được không?" Cảnh sát Tôn cúi đầu. "Em biết rồi, sau này em sẽ không đến hầm mỏ nữa." Nói chuyện xong, Lâm Thanh Bách đứng dậy, vỗ vai anh ta, tỏ vẻ khích lệ. Cảnh sát Tôn cũng đứng dậy, nhưng khuôn mặt lại trắng bệch. Lâm Thanh Bách coi như không thấy gì, chắp tay chuẩn bị rời đi. "Bộ trưởng Lâm." Cảnh sát Tôn đột nhiên gọi. Lâm Thanh Bách quay đầu nhìn anh ta. Cảnh sát Tôn đỏ mặt, lấy hết dũng khí hỏi: "Bộ trưởng Lâm, anh với đồng chí Vu Nam Nam đang
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/thap-nien-60-chu-cua-hang-taobao/5245125/chuong-380.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.