Bà Vu cũng không vào phòng, ngồi lên chiếc ghế đẩu bên cạnh cô hỏi: "Hôm nay ăn cơm với đồng nghiệp, là đồng nghiệp nam hay đồng nghiệp nữ thế?" "... đồng chí nữ ạ." Đồng chí Lâm, xin lỗi nhé. Bà Vu vừa nghe, có chút thất vọng: "Ài, thường ngày cũng chỉ qua lại với đồng chí nữ, xã hội bây giờ không giống với trước đây, không chú trọng những thứ kia. Cũng nên nói chuyện với đồng chí nam nhiều hơn đi chứ." Hứa Nam Nam đâu phải không hiểu tâm tư của bà ấy, không khác gì những bậc cha mẹ hay bận tâm lo con gái không gả được c*̉a sau này, bà c*̣ là lo cháu gái lớn không lấy được chồng đấy. Vấn đề là mười bảy tuổi đã bắt đầu lo lắng, có phải sớm quá không. Ừ, mười tám tuổi tuổi kết hôn, mười bảy tuổi yêu đương... hình như cũng không sớm. Ở một bên khác, Lâm Thanh Bách về khu tập thể của ủy ban huyện, anh dặt xe vào trong sân rồi đến đồn cảnh sát. Cảnh sát Tôn còn đang trực ban ở đây. Thanh niên trẻ này đúng là thành phần tích cực, ngày nào cũng chủ động trực ban đến mười giờ tối. Lúc này anh ta đang nằm bò ra bàn trông như người mất hồn. Lâm Thanh Bách đi vào gõ lên bàn anh ta, thế là cảnh sát Tôn mới phản ứng lại. Nhìn thấy Lâm Thanh Bách, khuôn mặt này của anh ta lập tức ngột ngạt đỏ bừng lên. Vừa nãy anh ta còn đang suy nghĩ có nên tìm bộ trưởng Lâm hỏi chuyện không, biết đâu không phải người yêu mà có thể chỉ là người
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/thap-nien-60-chu-cua-hang-taobao/5245124/chuong-379.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.