Lý do rất hay rất hùng hồn. Vừa nghe đã thấy không đáng tin. Chị gái đồ xanh cũng không muốn hỏi nhiều. Dù sao, các mục đúng là được. Có rất nhiều đồ, Hứa Nam Nam trầy trật lắm mới mang ra khỏi cửa được. Ngày nay trở thành côn buôn di tích văn hóa chẳng dễ dàng gì, còn phải làm cả c* li. Thấy thời gian không còn sớm, Hứa Nam Nam đi đến bên đường, định gọi xe thì dì Kiều đột nhiên chạy tới. "Tiểu đồng chí, cô mua chỗ vật liệu này về không phải để làm ghế đẩu phải không." Vẻ mặt Dì Kiều tỏ ra hiểu rõ mọi chuyện. Hứa Nam Nam nghiêm túc nói: "Để làm ghế đẩu thật đấy ạ." Chỉ là sẽ khắc lên trên mặt ghế rồi làm thành một cái ghế đẩu nhỏ tinh xảo quý về vật liệu và có phong cách. Dì Kiều không tin: "Vừa nãy tôi thấy hết rồi, cô nhặt một ít đồ cũ trong đó... những đồ cô lấy ra đó ngoài đồ để thu thập bảo tồn thì không có tác dụng gì khác cả. Cô yên tâm, tôi hiểu, ông c*̣ nhà tôi lúc trước cũng vậy, có tiền không có chỗ tiêu nên đi khắp nơi sưu tầm bảo bối. Lúc đầu, còn nghĩ đến việc đến Bắc Kinh để lấy một số bảo vật ở cố cung nữa đấy." Còn là nhà tư bản lớn lớn cơ đấy. Hứa Nam Nam kinh ngạc nhìn dì Kiều. Đây là nhà tư bản còn sống đấy. Được rồi, trước mặt người thông minh, tôi cũng không giả vờ nữa, dù sao đây cũng không phải chuyện phạm pháp, cũng không phải thời chiến dịch đạp đổ bốn cái c*̃.
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/thap-nien-60-chu-cua-hang-taobao/5243058/chuong-309.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.