Dì Kiều xoa đầu cậu bé. "Ốm mấy hôm nay, hôm qua còn quậy đòi ăn thịt." "Cha mẹ em ấy đâu ạ, sao không có ai chăm sóc lại để em ấy một mình." "Đều là mấy người không chịu được uất ức, tự làm khổ mình." Bà ấy cười mỉa nói, quay người đi vào một căn phòng tối, đóng cửa lại. Hứa Nam Nam không theo vào mà nhìn đứa trẻ đó. Thấy mặt cậu bé có chút đỏ, sờ thử, quả nhiên là bị sốt. Đang nghĩ thì cửa phòng tối mở ra. Dì Kiều cầm một chiếc hộp gỗ nhỏ trên tay. "Cô xem, cái này có cần không?" Dì Kiều mở chiếc hộp ra, bên trong bọc một chiếc khăn tay, lại mở thêm lớp nữa, để lộ ra một chiếc vòng tay màu xanh biếc. Dù Hứa Nam Nam không nghiên cứu về mấy đồ này cũng biết đây là đồ tốt. "Đây là đồ của hồi môn khi tôi kết hôn." Trên mặt dì Kiều lộ ra chút kiêu ngạo. Ở xã hội cũ, có thể có của hồi môn như này thì đúng thật là nhà giàu có. Hứa Nam Nam không cầm mà chỉ tỉ mỉ quan sát. Chưa cần biết là thật hay giả, thứ đồ này cũng rất đẹp. Hơn nữa cô có cảm giác đây là thật. "Dì Kiều, dì định ra giá bao nhiêu?" Dì Kiều nhìn chiếc vòng, cười nói: "Nếu là trước đây, cái vòng này có thể đổi lấy một dinh thự nhỏ. Bây giờ thì… một trăm đồng." Lương của Hứa Nam Nam bây giờ hơn ba mươi đồng, một trăm đồng cũng chỉ bằng ba tháng lương mà thôi. Theo cách tính của thế kỷ 21, chức vụ của cô ít
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/thap-nien-60-chu-cua-hang-taobao/5243059/chuong-310.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.