"Sao không dùng cái này được nữa, đây là chất liệu tốt mà, còn có thể làm ra thứ khác nữa. Lúc đầu là chất liệu tốt để làm thành cái giường đấy, cũng tốn không ít tiền... không ít tiền." "Mảnh này của cô, chúng tôi giữ lại thì làm gì được? Thậm chí còn không thể làm được một cái ghế đẩu, có gửi đi cũng không tiện báo cáo." Đang lựa đồ thì thấy chị gái đồ xanh đang tranh cãi với ai đó ở ngoài cửa. Những đồng chí ở bên trong cũng không thấy có dấu hiệu quan tâm, hiển nhiên mọi người đều đã quen với chuyện này. Hứa Nam Nam quay đầu nhìn một cái, là một bà cô mặc đồ Lenin cũ đang gánh một cây gỗ dài cãi nhau với chị gái mặc đồ xanh. "Tôi nói dì Kiều này, không phải tôi không giúp dì, những đồ này thật sự không thu hồi được nữa. Còn không bằng dì lấy đồ đồng ở nhà đến bán thì tôi còn có thể thu hồi giúp dì." Dì Kiều trong bộ đồ Lenin c*̃ đã gặt đến bạc màu cau mày để lộ ra nếp nhăn: "Trong nhà làm gì có mấy thứ đó, nếu không tôi đã lấy ra lâu rồi." "Ôi chao, dì đi mà lừa người khác, ban đầu lúc thu hồi nhà, dì còn có thể tháo cả gỗ của giường ra, những thứ khác dì không lấy sao?" Sẽ không có ai thật sự giao hết đồ trong nhà ra, mọi người đều nhắm một mắt mở một mắt cho qua. Xét cho cùng, người ta lúc trước cũng không làm chuyện gì xấu, cũng không nhất thiết phải cạn tàu ráo máng. "Thứ này bán như
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/thap-nien-60-chu-cua-hang-taobao/5243057/chuong-308.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.