"Đầu bếp Đỗ nói đúng, cho dù ở đâu thì cháu c*̃ng là làm vì cộng đồng, bất kể có làm thế nào thì cháu c*̃ng sẽ siêng năng cố gắng giống như ở trong nhà ăn ạ." Cô lại nhìn về phía Tương Lệ Lệ: "Đồng chí Tương Lệ Lệ, suy nghĩ của chị quá hẹp hòi, thế này không tốt đâu, tư tưởng trong đoàn thể nhỏ không tốt sẽ ảnh hưởng đến sự hòa hợp c*̉a xã hội đấy." Biết Hứa Nam Nam đi học lớp học buổi tối để học thêm kiến thức, những người trong nhà ăn đều rất chăm sóc cô. Cô làm việc trong nhà ăn, là nhân viên bếp núc, lại còn là công nhân tạm thời. Hiện tại lương của nhân viên bếp núc vẫn không bằng lương của những công nhân khác trong hầm mỏ. Cấp bậc lương chỉ có mười cấp, mà tiêu chuẩn thấp nhất là hai mươi bảy đồng năm hào, mức lương công nhận tạm thời c*̉a Hứa Nam Nam thậm chí còn không bằng tiêu chuẩn lương thấp nhất, chỉ có 18 đồng. Với đồng lương ít ỏi như vậy, mọi người c*̃ng không đến mức coi cô là chủ lực. Hơn nữa lúc này cô lại đang phải học tập, đầu bếp Đỗ c*̀ng đã nói cô thế này là đang giành lấy vinh quang cho nhà ăn, cho nên mọi người c*̃ng tự động làm nhiều việc hơn chút, để Hứa Nam Nam có thêm chút thời gian học tập. Bây giờ thời gian rảnh rỗi c*̉a Hứa Nam Nam nhiều, sau khi qua thời gian bận rộn nhất c*̉a thường ngày, cô có thể rời khỏi nhà ăn trước. Mọi người ở nhà ăn c*̃ng không phải trông giữ cả ngày như
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/thap-nien-60-chu-cua-hang-taobao/5242922/chuong-173.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.