Tôi nấu ăn, tôi vinh dự, nhưng nấu ăn thì có nghĩa là không có kiến thức sao? Ai nói thế, bảo ra đây đi, bảo đảm ông đây sẽ không đánh chết người đó đâu! Hứa Nam Nam nói: "Cháu c*̃ng không giấu giếm với mọi người, đúng là cháu có suy nghĩ này. Cháu muốn học tập để sau này thi tuyển công việc chính thức. Công việc ở đâu không quan trọng, nhưng cháu muốn trở thành chính thức, biên chế nhà ăn nhiều như vậy, cháu muốn trở thành chính thức, sau này nếu hầm mỏ có tuyển dụng thì chắc chắn cháu sẽ đăng ký. Cháu biết thế này là có lỗi với sự tín nhiệm c*̉a mọi người, cháu xin lỗi mọi người." Nói xong, cô cúi người về phía mọi người. "Cháu làm gì vậy?" Thím Liên có quan hệ tốt với cô vội ngăn cô lại. Đầu bếp Đỗ chắp tay sau lưng, ưỡn bụng, mặt không có cảm xúc gì nhìn Hứa Nam Nam: "Đồng chí Hứa Nam Nam, cháu đang làm việc trong nhà ăn, trong lòng cháu cũng rõ mọi người đối xử với cháu như thế nào. Vì sao, vì mọi người cảm thấy cháu thông minh tay chân lanh lẹ, sau này có thể thành tài." Giọng điệu của đầu bếp Đỗ khá là nghiêm khắc, những người khác cũng hơi lo lắng nhìn Hứa Nam Nam. Nếu sau này đầu bếp Đỗ không thích Hứa Nam Nam nữa, muốn nhắm vào cô, sau này để lại mọi việc cực nhọc bẩn thỉu ở nhà ăn cho Hứa Nam Nam, ai c*̃ng không thể nói được gì. Tương Lệ Lệ ở một bên nở nụ cười hả hê trên nỗi đau với Hứa Nam Nam. Kẻ phản
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/thap-nien-60-chu-cua-hang-taobao/5242921/chuong-172.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.