"Đã vậy còn chịu đói khát đến nỗi cơ thể yếu gầy, khiến họ nếm mùi cực khổ bần hàn… là thế này, mình quả nhiên là người gánh vác trọng trách lớn lao." Hứa Nam Nam tự động viên bản thân. Vì được nghỉ phép nên Chu Phương đến nhà Chu Lệ Bình, nhà Ngô Tình ở thị trấn nên cô ấy c*̃ng về nhà. Tương Lệ Lệ cũng không thấy đâu, chỉ còn lại hai chị em Hứa Nam Nam vui vẻ yên ổn ở trong ký túc xá. Hứa Nam Nam nằm trên giường nghĩ đến chuyện này, trong lòng không khỏi bật cười vui vẻ. Hứa Tiểu Mãn đang làm bài tập dưới ánh đèn dầu, thấy Hứa Nam Nam cười, buồn bực hỏi: "Chị, chị cười gì thế?" "Không có gì, chị thấy vui ấy mà. À, mà này, Tiểu Mãn, dạo này em học ở trường thế nào? Cuối kỳ phải thi tốt đấy, tranh thủ lúc năm mới chị phải đi với mọi người bàn chuyện thăng cấp. Tuổi c*̉a em ít nhất c*̃ng phải học được cấp hai đấy." Nghe thấy Hứa Nam Nam hỏi về việc học của mình, khuôn mặt nhỏ nhắn của Tiểu Mãn lập tức nở nụ cười, ánh mắt cô bé lấp lánh. "Chị ơi, những thứ giáo viên dạy cho em, trước kia chú Hạ đã giảng hết cho em rồi, em biết hết luôn ấy ạ. Giáo viên còn khen em thông minh cơ, còn hỏi sao em học nhanh thế nữa đấy." "Thế em trả lời sao?" "Em nói là học ở trường tiểu học c*̉a thôn. Chị ơi, sao không thể nói là chú Hạ dạy vậy ạ." Lúc Hứa Tiểu Mãn nói ra câu này thì tâm trạng có hơi hụt hẫng.
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/thap-nien-60-chu-cua-hang-taobao/5242923/chuong-174.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.