Thấy Hứa Nam Nam nhìn qua, anh ấy cũng không đi qua, nói đôi câu với Hứa Linh bảo cô nhóc tự đi qua, sau đó xoay người rời đi. "Cảm ơn chú Vệ." Hứa Linh la một câu, thì chạy về phía Hứa Nam Nam. "Nhỏ Năm, sao em lại tới đây?" Hứa Tiểu Mãn vô cùng vui mừng, đến dắt tay của Hứa Linh, kéo cô nhóc đến ăn cùng. Hứa Linh vẫn chưa ăn hết bánh bao ngô, cầm bánh cắn hai miếng, phồng quai hàm nói: "Chị, mẹ lại muốn chị đi, mẹ muốn để thím Hai tới thay công việc của chị." Hứa Nam Nam nghe thấy chuyện này, nhíu mày: "Xảy ra chuyện gì?" Thấy Hứa Linh rất lâu không nuốt xuống, cô vội vàng đưa cháo gạo kê của mình cho Hứa Linh uống. Hứa Linh uống một ngụm lớn, lập tức nói lại chuyện mà mình nghe được ở nhà. "Chị, mẹ đã nói như vậy, em nghe thấy hết." Hứa Linh vừa cắn bánh bao vừa ăn cháo gạo kê mà Hứa Nam Nam cho mình, miệng vẫn ậm ờ nói hết chuyện mà mình nghe thấy ở nhà. Hứa Nam Nam cũng không ngờ Lý Tĩnh lại có suy nghĩ như vậy, thế mà còn cảm thấy công việc của cô có thể mặc cho cô ta quyết định, cho rằng cô ta là ai chứ? "Tiểu Linh, làm tốt lắm, sau này nếu còn chuyện gì thì chạy đến nhà ăn tìm chị, chị cho em ăn ngon." Hứa Nam Nam cười híp mắt xoa đầu Hứa Linh. Khác với Tiểu Mãn hiền lành hướng nội, đứa bé này rất lanh lợi. Hứa Linh nói: "Chị, nếu cha đồng ý thì sao?" "Không sao, họ không có bản lĩnh
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/thap-nien-60-chu-cua-hang-taobao/5242903/chuong-154.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.