Lý Tĩnh lau nước mắt, giọng nói sắc bén: "Anh đi nói có tác dụng không, ban đầu nói bao nhiêu lần, nó nghe không? Em thấy nó là bùn nhão không trát được tường, tính tình của nó không thích hợp ở thành phố, còn không bằng ở nông thôn ngoan ngoãn làm việc, thành thật cày cấy, không chừng còn có thể thuận lợi sống đến lão. Ở bên ngoài, không chừng lại chọc phải thứ gì." Hứa Kiến Sinh cau mày không nói, đúng là bây giờ con gái lớn khó dạy dỗ. "Kiến Sinh, chuyện này anh phải quyết tâm, để con nhỏ đó về quê đi. Dù sao nó là nhân viên tạm thời, muốn đi cũng dễ dàng. Để nó về, bằng không sau này sẽ gây chuyện, cả nhà chúng ta cũng sẽ gặp họa. Anh không suy nghĩ cho mình, thì cũng phải nghĩ cho mấy đứa bé, nghĩ cho cha mẹ. Bây giờ thu nhập trong nhà không được như xưa, người cả nhà đều dựa vào anh." Lý Tĩnh tha thiết khuyên bảo. "Nhưng là trên mỏ mới tuyển con bé qua, bây giờ lại bảo đi, sợ là không dễ ăn nói." Hứa Kiến Sinh vẫn hơi do dự, hắn ta sống ở thành phố nhiều năm, đương nhiên biết cuộc sống trong thành phố tốt hơn nông thôn. Làm việc trên mỏ, kiểu gì cũng tốt hơn làm ruộng ở nông thôn. Thế nào đi nữa, đó cũng là con gái của hắn ta. Hứa Mai Tử giật môi, nói: "Nếu bác cả tiếc công việc này, không thì để mẹ cháu đến đây, dù sao cũng là người một nhà. Đến lúc đó mẹ cháu làm việc trong nhà ăn, đưa tiền công cho bác gái, chia
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/thap-nien-60-chu-cua-hang-taobao/5242902/chuong-153.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.