"Chúng ta làm việc trong nhà ăn là vì cung cấp đồ ăn cho công nhân trong mỏ. Chúng ta phải để họ ăn ngon, ăn no. Buổi sáng cô làm thế nào, thứ lấy cho người ta là cháo sao? Tôi thấy cũng cảm thấy tức giận." "Vậy chuyện này có liên quan gì tới Hứa Nam Nam? Dựa vào đâu nó không cần làm mà được học việc, tôi phải cắt rửa rau." Tương Lệ Lệ cắn môi nói. Đầu bếp Đỗ cười: "Không liên quan. Vậy tôi dạy Hứa Nam Nam, có liên quan tới cô không? Nếu cô không phục, chúng ta hỏi mọi người xem, tôi bảo Hứa Nam Nam làm trợ lý cho tôi, mọi người có ai không phục?" "Tôi phục tôi phục, Hứa Nam Nam tay chân nhanh nhẹn, thích hợp làm việc này." "Đúng vậy, hiếm khi thấy đầu bếp Đỗ có học trò nhỏ vừa ý." Những người khác vội vàng trả lời. Nực cười, phải nể mặt đầu bếp Đỗ. Hơn nữa, có thể thấy Tương Lệ Lệ chịu thiệt cũng là một chuyện rất sung sướng. Hơn nữa Hứa Nam Nam chỉ là một đứa bé, không làm được việc nặng, cũng chỉ có nhặt rau cắt rau, không thiếu người làm chuyện này. Thấy mọi người đều tỏ thái độ, đầu bếp Đỗ cười nói: "Thấy chưa? Mọi người đều đồng ý, chúng ta vẫn rất dân chủ mà. Đi thôi Nam Nam, chúng ta đi xào rau." Tương Lệ Lệ giận đến mức ngực liên tục phập phồng, đôi mắt nhìn chằm chằm bóng lưng của Hứa Nam Nam. Hứa Nam Nam cũng cảm nhận được có người nhìn chằm chằm mình, nhưng cô không để ý, kẻ bỉ ổi như Tương Lệ Lệ, bạn càng
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/thap-nien-60-chu-cua-hang-taobao/5242904/chuong-155.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.