Đàn em của ông ta liền bị những viên đạn bay trúng mà gục xuống. Đàn em của Cố Hàn cũng xong vào. Lúc này Bạch Thái Lăng như biết đã đến lúc nên ngay khi những thằng đánh anh đang hoang mang không để ý thì anh liền nắm một bên chân của một thằng mà giật xuống.
Lão Đan cũng hoảng quá mà định đứng dậy bỏ chạy thì liền bị anh nhanh tay giữ lại mà đấm cho lão mấy phát. Sẵn tiện anh cũng lấy chiếc chìa khóa trên người lão. Quỳnh Trân khi nãy bị bao vây bất ngờ nên ả ta cũng định bỏ chạy, nhưng cũng chang kịp vì Cố Hàn đã nhanh chân tóm lấy cô ta lại.
Bạch Thái Lăng tiến đến mở trói cho Lục Nhiên, Lục Nhiên được mở trói liền đứng dậy đưa tay sờ vết những vết thương trên mặt anh khóc:" Sao....sao anh không chạy chứ?"
Bạch Thái Lăng được cô quan tâm cũng đưa tay lên sờ má cô an ủi:" Anh không sao! Xin lỗi vì đã đến muộn!" Anh tự trách bản thân mình đã đến muộn nên để cô ra nông nỗi như thế này. Lục Nhiên cứ đi xung quanh kiểm tra người cho anh làm anh cảm thấy những cú đánh vừa rồi đổi lại được cô quan tâm lo lắng như vậy cũng đáng.
Trong khi hai người cứ hỏi han quan tâm nhau như thế thì Lão Đan từ đằng sau cũng lờ đờ tỉnh dậy, kế bên ông ta còn là một con dao. Nhìn thấy hai người trước mắt Lão ta vừa nghĩ vừa cầm con dao tiến lên phía trước:* hôm nay tao mà có chết cũng phải đem hai đứa
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/thanh-xuan-nam-ay-gio-ra-sao/2895956/chuong-48.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.